Tôi bước vào văn phòng với trái tim đập thình thịch, không khí ngột ngạt của những ngày cuối tháng luôn khiến mọi thứ trở nên căng thẳng hơn. Là Lan, nhân viên hành chính ở công ty phần mềm này đã ba năm, tôi quen với những drama nội bộ. Nhưng hôm nay, mọi thứ khác hẳn. Email từ bộ phận nhân sự gửi đến: “Bằng chứng quấy rối tình dụcliên quan đến anh Minh, trưởng phòng của bạn. Yêu cầu họp khẩn.”
Anh Minh. Tên anh ấy vang vọng trong đầu tôi như một lời thì thầm cấm kỵ. Chúng tôi đã bí mật yêu nhau sáu tháng nay, những cuộc gặp gỡ vụng trộm trong phòng họp sau giờ làm, những tin nhắn nóng bỏng trao đổi dưới bàn làm việc. Không ai biết, và chúng tôi thích thế. Nhưng giờ, “bằng chứng quấy rối tình dục”? Tim tôi chùng xuống. Ai đó đã phát hiện?
Phòng họp nhỏ hẹp, mùi cà phê cũ kỹ lẫn với nước hoa rẻ tiền của chị Hương – cô đồng nghiệp hay ghen tị với tôi. Chị ta ngồi đó, mặt đỏ bừng, tay cầm điện thoại. “Đây, bằng chứng đấy! Ảnh anh Minh gửi cho Lan, rõ ràng là quấy rối!” Chị ta chìa màn hình: những bức ảnh khỏa thân của tôi, pose gợi cảm trong phòng thay đồ công ty, kèm caption “Em yêu, anh nhớ em quá”. Đó là ảnh tôi tự gửi anh Minh tuần trước, trong cơn say ham muốn sau một buổi hẹn hò bí mật.
“Sao có thể? Chị hack tài khoản tôi à?” Tôi nghĩ thầm, máu dồn lên mặt, da đầu tê rần.
Anh Minh bước vào, vest chỉn chu nhưng mắt anh lóe lên sự giận dữ xen lẫn lo lắng khi nhìn tôi. “Hương, những ảnh đó là riêng tư. Lan và tôi… chúng tôi đồng thuận.” Giọng anh trầm ấm, vang vọng trong phòng, khiến tôi nhớ đến những đêm anh thì thầm bên tai tôi.
Chị Hương cười khẩy. “Đồng thuận? Đây là bằng chứng quấy rối tình dục rõ ràng! Tôi sẽ báo cảnh sát.” Không khí nặng nề, tiếng máy lạnh rì rì như tiếng tim tôi đập loạn. Tôi hít sâu, mùi mồ hôi căng thẳng lan tỏa. “Chị Hương, đó là ảnh tôi gửi anh ấy. Chúng tôi yêu nhau. Không có quấy rối gì cả.” Tôi nói, giọng run nhưng kiên định. Mọi người há hốc, chị Hương tái mặt.
Họp kết thúc với lời cảnh cáo cho chị Hương về xâm phạm quyền riêng tư. Anh Minh kéo tôi ra hành lang vắng, bàn tay anh nắm chặt tay tôi, da anh ấm áp, chai sạn từ những giờ gym. “Em ổn không, Lan?” Hơi thở anh phả vào tai tôi, mùi nước hoa nam tính quyện với da thịt quen thuộc khiến hạ bộ tôi nóng ran.
“Em sợ lắm, anh. Nhưng giờ… em chỉ muốn anh.” Tôi thì thầm, mắt nhìn sâu vào mắt anh, nơi dục vọng đang bùng cháy.
Chúng tôi lao vào thang máy, nhấn nút tầng hầm gara. Cửa đóng lại, anh đẩy tôi vào tường, môi anh ngấu nghiến môi tôi. Nụ hôn ướt át, lưỡi anh cuốn lấy lưỡi tôi, vị cà phê đắng ngắt lẫn nước bọt ngọt ngào. Tay anh luồn dưới áo sơ mi tôi, chạm vào da bụng mịn màng, ngón tay cái vuốt ve rốn khiến tôi rên khẽ. “Anh… ở đây nguy hiểm.” Tôi thở hổn hển, nhưng chân tôi quấn lấy hông anh, cảm nhận độ cứng của anh qua lớp quần tây.
Thang máy rung nhẹ, anh cười khàn. “Em là bằng chứng quấy rối tình dục đẹp nhất của anh.” Lời anh đùa khiến tôi cười khúc khích, rồi lại rên khi tay anh bóp nhẹ ngực tôi qua lớp ren áo ngực. Núm vú tôi cứng ngắc, cọ xát vải lụa, gửi những đợt điện ran khắp cơ thể.
Ra đến gara, xe anh đậu khuất sau cột bê tông. Chúng tôi chui vào ghế sau, không gian chật hẹp đầy mùi da thuộc mới và xăng. Anh cởi nút áo tôi nhanh như chớp, miệng ngậm lấy vú tôi, lưỡi xoáy quanh núm vú hồng hào. “Ưmm… anh!” Tôi cong người, tay vuốt mái tóc đen nhánh của anh, mùi dầu gội bạc hà thoang thoảng. Da anh nóng bỏng dưới tay tôi, cơ ngực săn chắc co giật khi tôi cào nhẹ.
Anh kéo khóa quần tôi, ngón tay lướt qua lớp quần lót ẩm ướt. “Em ướt nhẹp rồi, cưng.” Giọng anh khàn đục, ngón tay giữa ấn nhẹ vào hột le sưng mọng qua lớp vải. Tôi cắn môi, tiếng rên thoát ra lẫn với tiếng xe chạy vù vù ngoài kia. Mùi arousal của tôi lan tỏa, mặn mòi quyện với không khí gara ẩm mốc.
“Anh vào đi… em cần anh.” Tôi van xin, tay kéo quần anh xuống, nắm lấy cu anh cứng ngắc, da mịn nóng hổi, mạch máu đập thình thịch dưới lòng bàn tay tôi. Tôi vuốt ve từ gốc đến đầu khấc ướt át, vị mặn của dịch tiền xuất hiện khi tôi liếm nhẹ.
Anh đẩy quần lót tôi sang bên, đầu cu anh cọ xát lối vào ẩm ướt. “Nhìn anh, Lan. Em là của anh.” Anh thì thầm, rồi đẩy mạnh. Tôi hét khẽ, cảm giác đầy đặn lan tỏa, thành âm đạo tôi siết chặt quanh anh, từng thớ thịt ôm sát. Anh rút ra chậm rãi, rồi đâm sâu, tiếng da thịt va chạm ướt át vang lên nhịp nhàng.
Tiếng thở hổn hển của chúng tôi hòa quyện, mồ hôi nhỏ giọt từ trán anh xuống ngực tôi, vị mặn thấm vào da. Tôi cưỡi lên anh, hông uốn éo, núm vú cọ xát ngực anh lông lá. Mỗi cú nhấp khiến hột le tôi cọ vào mu anh, khoái cảm dâng trào như sóng. “Mạnh nữa anh… em sắp…” Tôi rên rỉ, móng tay bấu vai anh đỏ rực.
Anh lật tôi nằm dưới, chân tôi gác vai anh, anh đâm sâu hơn, chạm tử cung. “Em chặt quá… anh ra đây!” Anh gầm gừ, tay bóp mông tôi trắng trẻo. Cao trào ập đến, cơ thể tôi co giật, âm đạo siết chặt anh, chất lỏng ấm nóng tuôn ra ướt đẫm ghế da. Anh bắn vào sâu trong tôi, từng đợt tinh dịch nóng hổi lan tỏa, mùi tanh nồng quyện với mồ hôi.
Chúng tôi nằm đó, thở dốc, anh hôn nhẹ lên trán tôi. “Không còn bằng chứng quấy rối nào nữa. Chỉ có tình yêu của chúng tôi.” Anh cười, tay vuốt ve lưng tôi dính mồ hôi.
Trở về văn phòng, mọi thứ bình thường trở lại. Chị Hương xin lỗi, và bí mật của chúng tôi vẫn an toàn hơn bao giờ hết. Nhưng đêm ấy, trong căn hộ anh, chúng tôi tiếp tục. Anh bế tôi vào phòng ngủ, thả tôi xuống nệm êm ái, mùi ga giường sạch sẽ thoang thoảng.
“Lần này chậm thôi, em.” Anh nói, cởi hết quần áo chúng tôi. Thân thể anh lấp lánh dưới đèn vàng, cơ bắp cuồn cuộn. Tôi quỳ trước anh, miệng ngậm cu anh, lưỡi liếm từ gốc lên, nuốt sâu đến họng. Vị mặn của anh khiến tôi hứng tình trở lại, nước dâm tuôn ra đùi. Anh rên dài, tay vuốt tóc tôi.
Rồi anh nằm xuống, tôi ngồi lên, từ từ nuốt anh vào. Cảm giác đầy đặn lần hai khiến tôi run rẩy. Tôi nhấp nhô chậm rãi, tay chống ngực anh, nhìn anh ngắm tôi mê mẩn. Tiếng da thịt ướt át, tiếng rên hòa quyện với nhạc jazz nhẹ từ loa. Mùi cơ thể chúng tôi – mồ hôi, arousal, nước hoa – tạo nên bản giao hưởng dục vọng.
Anh ngồi dậy, ôm tôi, miệng ngậm vú tôi trong khi hông chúng tôi vẫn nhịp nhàng. Tay anh xoa hột le tôi, ngón cái ấn nhẹ. “Em đẹp quá… anh yêu em.” Lời anh đẩy tôi đến đỉnh lần nữa, tôi hét tên anh, cơ thể co giật dữ dội. Anh theo sau, bắn đầy vào tôi, chúng tôi ngã vật ra, ôm chặt nhau.
Sáng hôm sau, tỉnh dậy trong vòng tay anh, tôi mỉm cười. “Bằng chứng quấy rối tình dục” ấy hóa ra là chất xúc tác cho đam mê mãnh liệt hơn. Chúng tôi quyết định công khai, không còn bí mật. Cuộc sống giờ đầy những nụ hôn vụng trộm ở văn phòng, những đêm dài đắm chìm trong nhau. Và tôi biết, ham muốn ấy sẽ mãi cháy bỏng.