Chiều muộn ở Xuân Thủy, đường phố nhộn nhịp với tiếng xe máy rú ga, mùi khói bụi lẫn vào hương thơm ngào ngạt của những quán ăn vặt. Tôi, Lan, sinh viên năm cuối đại học, bụng đói meo sau buổi học dài. Hôm nay, tôi quyết định ghébún ngon giá sinh viên ở Xuân Thủy– quán nhỏ ven đường nổi tiếng với tô bún riêu cua nóng hổi chỉ 25 nghìn, rẻ bèo cho túi tiền sinh viên như tôi.
Quán đông nghịt, bàn ghế nhựa san sát nhau. Tôi chen qua đám đông, gọi một tô bún riêu. Chờ đợi, tôi quan sát xung quanh. Bỗng một anh chàng cao ráo, mặc áo sơ mi trắng xắn tay, ngồi bàn bên cạnh mỉm cười: “Em ngồi chung nhé, hết chỗ rồi”. Giọng anh ấm áp, đôi mắt đen láy khiến tim tôi khẽ rung động. Tôi gật đầu, kéo ghế ngồi đối diện.
Anh tên Minh, 24 tuổi, vừa tốt nghiệp, đang làm freelance thiết kế đồ họa gần đây. “Bún ở đây ngon thật, giá sinh viên mà chất lượng quán xịn”, anh nói, húp một thìa nước dùng trong veo, thơm lừng vị cua đồng. Tôi cười, thử tô bún của mình. Nước dùng nóng bỏng, chua ngọt hài hòa, sợi bún dai mềm quấn lấy đậu phụ chiên giòn tan. Mùi rau sống tươi mát xộc vào mũi, tôi nhai chậm rãi, tận hưởng từng giác quan bùng nổ.
Tại sao tim mình đập nhanh thế này? Chỉ là một anh chàng lạ mặt thôi mà…
Chúng tôi trò chuyện. Minh kể về những đêm thức trắng code, về giấc mơ mở studio riêng. Tôi chia sẻ áp lực thi cử, nỗi lo tương lai. Không khí quán ồn ào nhưng giữa hai chúng tôi như có một khoảng lặng riêng, chỉ tiếng thìa chạm bát leng keng và tiếng cười khúc khích. Ánh đèn neon vàng vọt chiếu lên khuôn mặt anh, làm nổi bật đường nét góc cạnh, khiến tôi bất giác đỏ mặt khi anh khen mái tóc tôi bay trong gió chiều.
Tô bún hết veo, Minh đề nghị: “Để anh mời em ly trà đá nhé?”. Chúng tôi ra vỉa hè ngồi, gió heo may thổi qua, mang theo mùi hoa sữa thoang thoảng. Tay anh vô tình chạm tay tôi khi đưa ly đá, da thịt ấm áp lan tỏa, khiến mạch đập nhanh hơn.Mình đang flirt sao nổi thế này?Tôi nghĩ thầm, nhưng nụ cười không tắt.
Trời tối dần, Minh hỏi: “Em về ký túc xá à? Để anh chở, đường này tối lắm”. Tôi ngập ngừng, rồi gật đầu. Xe anh lướt qua những con phố quen thuộc, gió đêm mát rượi vuốt ve da thịt. Đến một con hẻm nhỏ, anh dừng lại: “Nhà anh gần đây, em vào uống nước trước khi về nhé? Anh có cà phê ngon lắm”. Lời mời nhẹ nhàng, ánh mắt anh chờ đợi, đầy chân thành. Tim tôi đập thình thịch, một phần lý trí mách bảo về, nhưng phần khác thôi thúc bước theo.Tôi muốn khám phá thêm về anh.
Phòng anh nhỏ xinh, sạch sẽ, mùi gỗ thoang thoảng từ kệ sách. Minh pha cà phê, chúng tôi ngồi sofa, khoảng cách gần hơn. Anh kể chuyện cười, tay đặt nhẹ lên vai tôi. Cái chạm ấy như điện giật, da tôi nổi gai ốc. “Lan, anh thích em từ cái nhìn đầu tiên ở quán bún”, anh thì thầm, hơi thở ấm áp phả vào tai. Tôi ngẩng lên, môi anh tìm đến môi tôi.
Nụ hôn đầu ngọt ngào như nước dùng bún riêu, rồi dần cuồng nhiệt. Lưỡi anh khám phá miệng tôi, vị cà phê đắng lẫn vị anh đào thoang thoảng từ son môi. Tay anh vuốt ve lưng tôi qua lớp áo mỏng, da thịt rạo rực. Tôi đáp lại, tay ôm lấy cổ anh, cảm nhận cơ bắp săn chắc dưới đầu ngón tay.Ôi, sao mà tuyệt vời thế này? Mình muốn anh nhiều hơn…
Ôi, sao mà tuyệt vời thế này? Mình muốn anh nhiều hơn…
Chúng tôi ngã xuống sofa, quần áo lần lượt rời khỏi cơ thể. Ánh đèn bàn mờ ảo chiếu lên làn da anh rám nắng, cơ ngực phập phồng. Tôi ngắm anh, tim đập loạn nhịp. Anh hôn xuống cổ tôi, rồi ngực, môi anh ấm áp, lưỡi liếm nhẹ núm vú khiến tôi rên khẽ. Cảm giác tê dại lan tỏa, vùng kín tôi ướt át, nóng bỏng. “Em đẹp quá Lan ơi”, anh thì thầm, tay vuốt ve đùi trong, ngón tay khẽ chạm nơi nhạy cảm nhất.
Tôi cong người, hơi thở dồn dập. Mùi mồ hôi nam tính của anh hòa quyện với hương xà phòng thoang thoảng, kích thích khứu giác tôi. Anh quỳ xuống, môi hôn lên bụng tôi, rồi thấp dần. Lưỡi anh chạm vào âm hộ tôi, liếm nhẹ, khiến tôi giật nảy. Vị mặn ngọt của chính mình, tiếng ướt át chụt chụt vang lên trong phòng yên tĩnh. “Anh… đừng dừng lại”, tôi van xin, tay bấu chặt tóc anh. Anh tăng nhịp, ngón tay luồn vào, móc nhẹ điểm G, tôi quằn quại trong khoái lạc đầu tiên, cơ thể rung lên, nước mắt hạnh phúc lăn dài.
Anh đứng dậy, cởi quần, dương vật anh cương cứng, to lớn, mạch máu nổi rõ. Tôi cầm lấy, vuốt ve, cảm nhận độ nóng bỏng tay. Vị mặn của dịch tiền xuất hiện trên đầu lưỡi khi tôi ngậm vào. Anh rên rỉ, tay vuốt tóc tôi: “Em làm anh điên mất”. Chúng tôi chuyển vị trí, anh nằm ngửa, tôi ngồi lên, từ từ nuốt trọn anh vào trong. Cảm giác đầy đặn, căng tràn khiến tôi ưỡn ngực, nhún nhảy chậm rãi. Tiếng da thịt va chạm bạch bạch, tiếng thở hổn hển hòa quyện.
Anh ngồi dậy, ôm tôi chặt, hôn ngấu nghiến trong khi thúc mạnh từ dưới. Mỗi cú nhấp sâu đến tận cùng, chạm tử cung, khiến tôi hét lên khoái cảm. Mồ hôi chúng tôi hòa quyện, trơn tru, mùi tình dục nồng nàn lan tỏa. “Anh sắp ra… em nhé?”, anh hỏi, mắt nhìn sâu vào tôi. “Cùng nhau anh ơi”, tôi thì thầm. Anh tăng tốc, tay xoa âm vật tôi, và chúng tôi cùng lên đỉnh. Cơ thể anh co giật, tinh dịch nóng hổi phun vào sâu trong tôi, tôi siết chặt anh, sóng khoái lạc dâng trào hết đợt này đến đợt khác.
Chúng tôi nằm ôm nhau, thở dốc. Da thịt dính sát, mồ hôi nguội dần, nhịp tim chậm lại. Minh hôn nhẹ trán tôi: “Cảm ơn em, đêm nay tuyệt vời quá”. Tôi mỉm cười, vuốt ve ngực anh.Mình không hối hận. Đây là những gì mình cần – sự kết nối thực sự.
Mình không hối hận. Đây là những gì mình cần – sự kết nối thực sự.
Sau đó, anh đưa tôi về ký túc xá. Gió đêm mát lạnh xua tan hơi nóng còn sót lại trên da. Trước khi chia tay, anh hẹn cuối tuần ghé lạibún ngon giá sinh viên ở Xuân Thủy. Tôi gật đầu, lòng đầy hy vọng. Đêm ấy, nằm trên giường, tôi nhớ lại hương vị bún riêu, nụ hôn, và sự hòa quyện cơ thể. Xuân Thủy không chỉ là nơi ăn bún rẻ, mà còn là khởi đầu cho một câu chuyện tình nồng cháy.