Em nhớ như in cái buổi chiều mưa phùn Sài Gòn ấy. Em, Nguyễn Thị Bảo An, hai mươi sáu tuổi, vẫn hay được gọi làbé Bảo Anbởi những người thân quen. Công việc văn phòng bận rộn khiến em ít khi gặp gỡ bạn bè cũ, nhưng hôm nay, một lời mời dự họp lớp đại học khiến em nao lòng. Cô Minh, cô giáo dạy văn của em năm xưa, cũng được mời. Cô ấy giờ đã ba mươi tám, vẫn giữ vẻ đẹp mặn mà, mái tóc dài buông xõa, đôi mắt sâu thẳm như biết nói.
Quán cà phê ven đường đông đúc tiếng cười nói. Em ngồi một góc, ly cà phê sữa đá tan dần đá vụn. Bất chợt, giọng nói ấm áp vang lên bên tai: “Bé Bảo An vẫn xinh đẹp thế này sao?” Em ngẩng đầu, tim đập thình thịch. Cô Minh ngồi xuống đối diện, nụ cười rạng rỡ làm sáng cả không gian ẩm ướt sau cơn mưa. Mùi nước hoa thoang thoảng từ cô xộc vào mũi em, ngọt ngào như vani lẫn chút gỗ đàn hương.
Chúng em trò chuyện, những kỷ niệm ùa về. Cô kể về những buổi dạy văn, khi cô hay hátbài hát cô giáo của bé Bảo An– một ca khúc cũ kỹ em yêu thích,Em Là Hoa Hồng Nhỏ, mà cô từng hát ru cả lớp trong giờ học. Em đỏ mặt, vì bài hát ấy giờ gợi nhớ những rung động đầu đời dành cho cô. “Cô vẫn hát hay lắm,” em thì thầm. Cô cười, mắt long lanh: “Vậy để cô hát cho bé nghe nhé, ngay bây giờ.”
Em nghĩ thầm, tim em đang đập loạn nhịp. Cô ấy gần quá, hơi thở ấm áp phả vào má em. Liệu có phải em đang mơ?
Cô Minh cất giọng, nhẹ nhàng du dương giữa tiếng nhạc nền quán. Giọng cô trầm ấm, từng nốt nhạc len lỏi vào tim em như dòng suối mát. Em nhắm mắt, cảm nhận làn da nổi gai ốc dưới lớp áo mỏng. Bài hát kết thúc, cả quán vỗ tay, nhưng em chỉ thấy cô và em trong thế giới riêng. “Bé Bảo An có muốn đi dạo không? Mưa tạnh rồi,” cô thì thầm, tay khẽ chạm tay em. Cái chạm ấy điện giật, em gật đầu lia lịa.
Act 1 kết thúc ở đây, khi chúng em bước ra đường phố Sài Gòn nhộn nhịp. Em cảm nhận bàn tay cô siết nhẹ tay em, ấm áp và chắc chắn. Chúng em lang thang về phía công viên Tao Đàn, nơi cây xanh um tùm che khuất ánh đèn đường vàng vọt. Mùi đất ẩm sau mưa hòa quyện với hương hoa sữa thoang thoảng. “Cô nhớ bé Bảo An ngày xưa hay ngồi cuối lớp, mắt nhìn cô mơ màng,” cô kể, giọng trêu đùa. Em cười ngại ngùng: “Em… em thích cô lắm mà.” Lời thú nhận bất ngờ khiến không khí nặng nề hơn, đầy điện tích.
Chúng em ngồi trên ghế đá, gió đêm se lạnh thổi qua làm em rùng mình. Cô cởi áo khoác ngoài, khoác lên vai em. Lớp vải còn lưu giữ hơi ấm cơ thể cô, mùi da thịt quyến rũ. “Bé lạnh hả? Để cô ôm,” cô nói, kéo em vào lòng. Em tựa đầu ngực cô, nghe nhịp tim cô đập nhanh dần. Tay cô vuốt ve lưng em nhẹ nhàng, từng cái chạm như lửa liếm da thịt. Em ngẩng mặt, môi cô chạm môi em – nụ hôn đầu tiên ngọt ngào, vị cà phê lẫn chút son môi dâu tây.
Em run rẩy trong vòng tay cô.Đây là thật sao?Nội tâm em hỗn loạn: khao khát xen lẫn e ngại. Cô thì thầm: “Bé Bảo An, cô đã mong ngày này lâu lắm. Cô biết bé cũng vậy.” Chúng em hôn nhau say đắm hơn, lưỡi quấn quýt, hơi thở dồn dập. Tay cô luồn vào áo em, vuốt ve da thịt mịn màng. Em cảm nhận núm vú mình cứng lại dưới ngón tay khéo léo của cô, một dòng điện chạy dọc sống lưng.
Chúng em rời công viên, taxi đưa về căn hộ nhỏ của cô ở quận 3. Cửa vừa khép, cô bế em lên như công chúa, đặt xuống sofa êm ái. Ánh đèn vàng dịu nhẹ chiếu lên thân hình cô – đường cong hoàn hảo dưới lớp váy ôm sát. Em cởi nút áo cô, để lộ bầu ngực đầy đặn, núm hồng hào mời gọi. Mùi mồ hôi nhẹ nhàng từ da cô kích thích khứu giác em. “Hát cho em nghe đi cô,” em nũng nịu. Cô cười, cất giọng hátbài hát cô giáo của bé Bảo Anlần nữa, trong khi tay cởi đồ em từng mảnh.
Ôi, giọng cô… như mật ngọt rót vào tai. Em muốn tan chảy trong vòng tay này mãi mãi.
Giọng hát cô hòa quyện với tiếng thở hổn hển của em. Cô hôn xuống cổ em, liếm láp từng centimet da thịt, vị mặn của mồ hôi làm em rên rỉ. Tay cô khám phá vùng kín em, ngón tay khéo léo vuốt ve mu bàn tay, rồi len vào nơi ẩm ướt nhất. Em cong người, cảm giác ướt át lan tỏa, mùi hương arousal nồng nàn lấp đầy phòng. “Bé ướt hết rồi này,” cô thì thầm, mắt lấp lánh dục vọng. Em gật đầu, kéo cô nằm xuống, hôn ngấu nghiến bầu ngực cô, mút mạnh núm vú khiến cô rên lên khoái lạc.
Chúng em lăn lộn trên giường, chăn ga nhàu nhĩ dưới sức nặng cơ thể. Cô nằm ngửa, em ngồi lên đùi cô, cọ xát vùng kín vào nhau. Da thịt chạm da thịt nóng bỏng, tiếng da thịt vỗ nhẹ át cả tiếng hát từ loa bluetooth – vẫn làbài hát cô giáo của bé Bảo Anvang vọng. Em cảm nhận lông mu cô cọ vào mu em, từng chuyển động nhịp nhàng đẩy em lên đỉnh. Tay cô bóp mạnh mông em, móng tay cào nhẹ để lại vệt đỏ. “Nhanh hơn bé… cô sắp…” cô thở dốc.
Cao trào đến đột ngột. Em hét lên trong khoái cảm, cơ thể co giật, chất lỏng ấm áp tràn ra. Cô ôm chặt em, run rẩy theo, tiếng rên dài vang vọng. Chúng em nằm đó, mồ hôi nhễ nhại, mùi tình ái đậm đặc. Cô vuốt tóc em: “Bé Bảo An của cô tuyệt vời quá.” Em mỉm cười, hôn nhẹ môi cô.
Sáng hôm sau, nắng mai len qua rèm cửa. Chúng em thức dậy trong vòng tay nhau, cơ thể vẫn còn dư vị đêm qua. Cô pha cà phê, chúng em ngồi bên cửa sổ, tay trong tay. “Bài hát ấy giờ là của riêng chúng ta,” cô nói. Em gật đầu, lòng tràn đầy hạnh phúc. Những rung động xưa nay thành hiện thực, một mối tình chín muồi giữa hai người phụ nữ trưởng thành. Em biết, đây chỉ là khởi đầu.
Em rời đi với nụ hôn tạm biệt dài, hứa sẽ quay lại. Trên đường về, em bậtbài hát cô giáo của bé Bảo An, giai điệu ấy giờ mang theo hương vị da thịt, hơi thở và những đỉnh khoái. Tim em vẫn đập rộn ràng, chờ đợi lần gặp sau.