Truyện H
truyện sex loạn luân hiếp dâm mẹ dâm nóng bỏng

Cô Giáo Miền Xuôi Rên Đêm Mưa Rừng

Tôi lái chiếc xe máy cũ kỹ men theo con đường đèo quanh co, gió núi ùa vào mặt mang theo mùi đất ẩm và lá thông tươi mát. Đã mười năm kể từ ngày tôi rời làng để xuống xuôi học đại học, giờ trở về thăm quê nhân dịp lễ hội. Làng tôi nằm chênh vênh trên cao nguyên, nơi những thửa ruộng bậc thang uốn lượn như dải lụa xanh, và đêm đêm, tiếng khèn lá vang vọng gọi hồn núi rừng.

Đêm hội làng nhộn nhịp lạ thường. Đống lửa trại bập bùng, khói bay nghi ngút lẫn với mùi thịt nướng thơm lừng. Mọi người quây quần hát dân ca, tiếng cười giòn tan xen lẫn âm thanh sáo trúc du dương. Bất chợt, một giọng hát nữ ngọt ngào, da diết vang lên từ phía sân khấu tạm bợ làm bằng tre nứa:

Cô giáo miền xuôi ơi, về với núi rừngMang theo nắng gió, mang theo tình người…

Tim tôi chợt rung động. Bài hát ấy,bài hát cô giáo miền xuôi của tác giả nàomà ngày bé tôi hay nghe cô giáo hát ru trong giờ sinh hoạt. Giọng hát ấy gợi nhớ một bóng hình dịu dàng, mái tóc dài đen nhánh, đôi mắt to tròn luôn ánh lên nụ cười ấm áp. Tôi chen qua đám đông, cố tìm xem ai đang hát.

Và rồi, tôi thấy cô. Cô Lan, cô giáo miền xuôi ngày ấy, giờ đã ngoài ba mươi nhưng vẫn đẹp mê hồn. Thân hình đầy đặn, vòng một căng tròn ẩn hiện dưới chiếc áo bà ba mỏng manh, làn da trắng hồng rám nắng nhẹ, mái tóc búi cao để lộ chiếc cổ thon dài. Cô mặc váy xòe sọc kẻ, chân mang guốc lào, đứng giữa sân khấu như một bông hoa rừng rực rỡ. Đôi môi đỏ mọng khẽ mím theo điệu nhạc, và khi cô ngẩng đầu, ánh mắt chúng tôi chạm nhau.

Cô ấy nhận ra mình sao? Hay chỉ là ảo giác?

Hội làng kết thúc muộn, mọi người dần tản ra. Tôi lảng vảng gần quán nước ven đường, giả vờ nhấp ngụm rượu cần cay nồng. Bất ngờ, một bàn tay mềm mại chạm vai tôi.

“Nam phải không? Lớn phổng phao thế này rồi!” Giọng cô Lan ấm áp, mang theo hơi thở thoang thoảng mùi hoa nhài từ mái tóc.

Tôi quay phắt lại, mặt đỏ bừng. “Cô Lan! Em… em không nhận ra ngay. Cô vẫn trẻ đẹp như xưa.”

Cô cười khúc khích, hàm răng trắng đều lấp lánh dưới ánh trăng. “Gọi cô là chị đi, giờ em cũng lớn rồi. Về làng bao giờ?”

Chúng tôi ngồi trò chuyện bên đống lửa tàn, gió đêm se lạnh len lỏi qua lớp áo khiến da tôi nổi gai ốc. Cô kể về những năm tháng dạy học ở vùng cao, về nỗi nhớ đồng bằng sông nước, về những học trò nghịch ngợm ngày nào giờ đã thành đạt. Rượu cần làm má cô ửng hồng, đôi mắt long lanh hơn dưới ánh lửa lập lòe. Tôi không thể rời mắt khỏi đường cong nơi cổ áo cô hơi xô lệch, lộ ra làn da mịn màng.

“Anh biếtbài hát cô giáo miền xuôi của tác giả nàokhông?” Một ông chú ngồi gần chen vào, giọng lè nhè. “Bài hát ấy hay quá, nghe mà nhớ mãi cô giáo ngày xưa.”

Cô Lan cười e ấp. “Tác giả là một người bạn cũ của chị, sáng tác tặng chị hồi mới lên đây dạy. Bài hát kể về cô giáo miền xuôi lạc bước vào núi, tìm thấy tình yêu giữa rừng xanh.”

Lời cô như một dòng suối mát len vào tim tôi.Tình yêu… Giữa rừng xanh. Mình có đang mơ không?

Mưa bất chợt đổ xuống, những hạt nặng trĩu quất vào da thịt tanh tưởi. Mọi người chạy tán loạn. Cô Lan nắm tay tôi. “Chạy qua nhà chị trú mưa đi, gần đây thôi.”

Tay cô ấm áp, mềm mại như nhung, siết chặt lấy tôi giữa cơn mưa tầm tã. Chúng tôi lao vào căn nhà sàn nhỏ xinh, gỗ lim bóng loáng còn đọng hơi ấm từ bếp lửa. Cô lau tóc bằng khăn khô, giọt nước lăn dài trên cổ, thấm ướt lớp áo mỏng khiến đường cong cơ thể hiện rõ mồn một. Mùi da thịt cô hòa quyện với hương khói bếp và mưa rừng khiến tôi ngây ngất.

“Uống trà gừng cho ấm nhé.” Cô rót trà nóng hổi, vị cay nồng lan tỏa trong miệng. Chúng tôi ngồi sát bên nhau trên chiếc chõng tre, đầu gối chạm khẽ. Cô kể thêm về bài hát, về những đêm cô đơn trên núi, về nỗi khao khát một vòng tay đàn ông mạnh mẽ.

“Chị… chị vẫn hát bài ấy à?” Tôi thì thầm, tim đập thình thịch.

Cô nhìn tôi, ánh mắt sâu thẳm. “Hát cho em nghe nhé, chỉ riêng em thôi.”

Giọng cô cất lên, da diết hơn bao giờ hết. Tay tôi vô thức vuốt ve mu bàn tay cô, da thịt chạm nhau điện giật. Cô không rút tay lại, ngược lại, nghiêng người sát hơn. Hơi thở cô phả vào tai tôi nóng bỏng, mùi da thịt ngọt ngào xộc vào mũi.

Mình không thể kiềm chế nữa. Cô ấy cũng muốn…

Môi tôi tìm đến môi cô, mềm mại, ngọt lịm như mật ong rừng. Nụ hôn đầu vụng về rồi cuồng nhiệt, lưỡi quấn quýt trao nhau vị trà gừng và men say. Tay tôi lần mò cởi nút áo cô, lộ ra bầu ngực căng tròn, núm hồng hào săn chắc dưới đầu ngón tay tôi. Cô rên khẽ, tiếng rên như bản nhạc dạo đầu, vang vọng trong căn nhà sàn.

Chúng tôi ngã xuống chõng tre, tiếng tre kêu cót két hòa quyện với nhịp thở dồn dập. Da thịt cô nóng ran, mịn màng như lụa dưới bàn tay thô ráp của tôi. Tôi hôn từ cổ xuống ngực, vị mặn mồ hôi hòa quyện với hương hoa nhài khiến tôi say đắm. Cô vuốt ve lưng tôi, móng tay cào nhẹ để lại vệt đỏ rát bỏng khoái lạc.

“Nam… yêu chị đi…” Cô thì thầm, giọng lạc đi vì dục vọng.

Tôi trườn xuống dưới, môi lướt qua bụng phẳng lì, đến vùng kín ẩm ướt, nóng hổi. Mùi hương phấn kích của cô xộc vào mũi, vị mặn ngọt trên đầu lưỡi khiến tôi như phát điên. Cô cong người, tay ôm đầu tôi, tiếng rên lớn dần thành những tiếng hét khe khẽ giữa đêm mưa.

Rồi cô kéo tôi lên, hướng dẫn bàn tay tôi khám phá những nơi nhạy cảm nhất. Chúng tôi hòa quyện, cơ thể quấn chặt như dây leo rừng. Mỗi cú nhấp là một bản giao hưởng, da thịt va chạm bạch bạch, mồ hôi tuôn trào nhỏ giọt xuống sàn. Tim tôi đập loạn xạ, mạch máu dồn về một điểm, căng tức đến đau đớn. Cô siết chặt tôi, vòm ngực ép sát, núm vú cọ xát da tôi nhồn nhột khoái cảm.

Cao trào ập đến như thác đổ. Cô hét lên, cơ thể run rẩy co giật, những đợt sóng khoái lạc lan tỏa từ sâu thẳm. Tôi bùng nổ theo, dòng nóng hổi tuôn trào, lấp đầy cô trong tiếng thở hổn hển. Chúng tôi nằm bất động, chỉ còn tiếng mưa rơi lộp độp trên mái lá và nhịp tim đập đồng bộ.

Sáng hôm sau, nắng mai len qua khe cửa, chiếu lên cơ thể trần truồng của cô, làn da ánh lên vàng óng. Cô tỉnh giấc, mỉm cười ôm tôi. “Cảm ơn em… Đêm qua như giấc mơ.”

Tôi hôn lên trán cô, mùi da thịt vẫn còn vương vấn. “Em sẽ hát bài hát ấy mãi, cô giáo miền xuôi của em.”

Chúng tôi rời làng cùng nhau, tay trong tay. Bài hát năm xưa giờ không còn là bí ẩn.Bài hát cô giáo miền xuôi của tác giả nào? Giờ tôi biết, nó là của chúng tôi, của tình yêu bất chợt nở hoa giữa núi rừng.

Câu chuyện liên quan