Đêm khuya, tiếng mưa rơi lộp độp trên mái tôn làm tôi không tài nào chợp mắt. Bên cạnh, Minh nằm im thin thít, nhưng tôi biết anh đang thức. Tay anh lại bắt đầu cựa quậy, những ngón tay dài thon thả khẽ vuốt ve mu bàn tay mình, rồi lướt xuống đùi tôi một cách vô thức. Đó là dấu hiệu quen thuộc củabệnh tình dục làm ngứa taymà anh hay đùa gọi thế. Không phải bệnh thật sự, mà là cơn ngứa ngáy da diết từ sâu thẳm dục vọng, khiến bàn tay anh thôi thúc phải chạm vào da thịt tôi, khám phá từng đường cong.
Tôi quay sang, ánh mắt chạm nhau trong bóng tối mờ ảo. “Em ơi, tay anh lại ngứa rồi,” anh thì thầm, giọng khàn khàn đầy khao khát. Tôi mỉm cười, tim đập nhanh hơn dưới lớp chăn mỏng. Chúng tôi đã yêu nhau ba năm, đủ để hiểu những tín hiệu cơ thể của nhau. Minh là kỹ sư phần mềm, ban ngày nghiêm túc với máy tính, nhưng đêm về, cơn ngứa tay ấy biến anh thành một người đàn ông hoang dã, đầy bản năng. Tôi, Lan, giáo viên yoga, luôn thích khám phá những cảm giác mới mẻ từ cơ thể.
“Sao anh không thử chạm vào em đi? Biết đâu chữa được bệnh,”tôi nói đùa, kéo tay anh đặt lên eo mình. Da anh nóng bỏng, những ngón tay run run như bị điện giật khi tiếp xúc với làn da mịn màng của tôi qua lớp áo ngủ lụa mỏng. Mùi hương sữa tắm hoa nhài từ người anh thoang thoảng lẫn với mùi mưa đất ẩm ướt ngoài cửa sổ, tạo nên không khí quyến rũ khó cưỡng.
“Sao anh không thử chạm vào em đi? Biết đâu chữa được bệnh,”
Bắt đầu chỉ là những cái vuốt ve nhẹ nhàng. Tay anh lướt dọc sống lưng tôi, cảm giác như lông vũ chạm khẽ, khiến da gà nổi lên từng đợt. Tôi rùng mình, hít sâu hơi thở anh ấm áp phả vào cổ. Tiếng mưa ngoài kia dường như hòa quyện với nhịp tim đập thình thịch của cả hai. Anh thì thầm: “Em biết không, mỗi lần nhìn em uốn éo dạy yoga, tay anh đã ngứa lắm rồi. Giờ thì không chịu nổi nữa.” Tôi cười khúc khích, tay vuốt ve ngực anh qua lớp áo phông, cảm nhận cơ ngực săn chắc co giật dưới đầu ngón tay.
Cơn ngứa tay lan tỏa. Anh kéo tôi sát hơn, môi tìm đến môi trong nụ hôn đầu tiên của đêm. Mùi vị cà phê còn đọng lại từ buổi tối hòa quyện với vị ngọt ngào từ lưỡi anh, khiến đầu óc tôi quay cuồng. Tay anh luồn vào áo, chạm trực tiếp lên bầu ngực trần. Những ngón tay khéo léo xoa nắn, ve vuốt núm vú đang săn cứng vì kích thích. Tôithở hổn hển, cảm giác tê dại lan từ ngực xuống bụng dưới, nơi một cơn nóng ran đang âm ỉ bùng nổ. “Anh… chậm thôi… em chịu không nổi,” tôi thì thầm, nhưng cơ thể lại phản bội, cong lên đón nhận.
Anh dừng lại một chút, mắt nhìn sâu vào mắt tôi, chờ sự đồng ý. Tôi gật đầu, kéo anh nằm đè lên mình. Tay anh tiếp tục hành trình, lướt xuống bụng phẳng lì, rồi vòng ra sau nâng mông tôi lên. Da thịt chạm da thịt, tiếng da kêuchụt chụtnhẹ khi anh xoa bóp. Mùi mồ hôi mặn mòi bắt đầu lan tỏa, hòa quyện với hương da thịt tự nhiên của chúng tôi. Tôi cắn môi, nội tâm giằng xé giữa ngại ngùng và khao khát.”Sao bệnh này chỉ ngứa tay anh thôi? Em cũng muốn chạm vào anh mà,”tôi nghĩ thầm, rồi chủ động cởi áo anh ra, tay tôi lần mò xuống vùng bụng dưới, cảm nhận độ cứng đang căng tràn dưới lớp quần lót.
“Sao bệnh này chỉ ngứa tay anh thôi? Em cũng muốn chạm vào anh mà,”
Minh rên lên khe khẽ, tiếng rên trầm ấm vang vọng trong phòng như bản nhạc dạo đầu. Anh lật tôi nằm sấp, tay vuốt ve toàn bộ lưng, xuống mông, rồi khẽ tách hai chân tôi. Ngón tay anh chạm vào nơi ẩm ướt nhất, nhẹ nhàng xoa vòng quanh, khiến tôi ưỡn người lên vì khoái cảm. Cảm giác trơn tru, nóng bỏng từ dịch nhờn của chính mình làm anh thì thầm: “Em ướt hết rồi này. Bệnh của anh chữa được không em?” Tôi không trả lời, chỉ rên rỉ, tay bấu chặt ga giường. Mỗi cái chạm của anh như lửa đốt, ngứa ngáy lan từ tay anh sang toàn thân tôi.
Chúng tôi dần cởi hết quần áo, cơ thể trần truồng quấn lấy nhau dưới ánh đèn ngủ vàng vọt. Anh hôn từ cổ xuống ngực, lưỡi liếm láp núm vú, vị mặn của mồ hôi khiến anh càng hăng say. Tay anh không ngừng, một tay xoa ngực, tay kia khám phá giữa hai đùi tôi, ngón tay trượt vào trong ra ngoài nhịp nhàng. Tiếngnhóp nhépướt át hòa với tiếng mưa rơi, tạo nên bản giao hưởng dục vọng. Tôi cảm nhận nhịp tim anh đập loạn xạ qua lồng ngực áp sát, mùi da thịt nồng nàn khiến đầu óc tôi mụ mị.
“Anh yêu em… tay anh chỉ ngứa vì em thôi,”anh nói giữa những nụ hôn. Tôi đáp lại bằng cách nắm lấy dương vật anh, vuốt ve từ gốc đến ngọn, cảm giác da thịt mịn màng, nóng hổi, mạch đập dưới tay khiến tôi phấn khích. Anh rên lớn hơn, hông đẩy nhẹ theo nhịp tay tôi. Căng thẳng tích tụ, hơi thở cả hai dồn dập. Tôi muốn anh vào trong mình ngay lập tức, nhưng anh cố tình kéo dài, dùng tay và miệng để tra tấn ngọt ngào.
“Anh yêu em… tay anh chỉ ngứa vì em thôi,”
Rồi khoảnh khắc ấy đến. Anh quỳ giữa hai chân tôi, tay nâng hông tôi lên, từ từ đẩy vào. Cảm giác đầy đặn, căng tràn khiến tôi hét lên khoái lạc. Da thịt ma sát da thịt, tiếngphập phậpvang lên đều đặn xen lẫn tiếng rên rỉ. Tay anh nắm chặt hông tôi, những ngón tay bấu sâu vào da thịt, như thể cơn ngứa tay đạt đỉnh điểm. Tôi quàng chân quanh eo anh, móng tay cào nhẹ lưng anh, để lại những vệt đỏ mờ. Mùi tình dục nồng nặc lan tỏa, mồ hôi nhỏ giọt từ trán anh xuống ngực tôi, nóng hổi.
Nhịp điệu tăng dần, từ chậm rãi đến cuồng nhiệt. Anh cúi xuống hôn tôi, lưỡi quấn quýt, vị mặn chát của mồ hôi và nước bọt khiến mọi giác quan bùng nổ. Nội tâm tôi hỗn loạn:”Đây chính là liều thuốc chữa bệnh tình dục làm ngứa tay của anh… và của em nữa.”Cơ thể tôi co giật, cơn cực khoái đầu tiên ập đến như sóng thần, siết chặt lấy anh. Anh không dừng, đẩy mạnh hơn, tiếng rên của anh vang vọng: “Em… anh sắp…” Rồi anh xuất tinh, dòng nóng hổi tràn ngập bên trong tôi, kéo theo cực khoái thứ hai của tôi.
“Đây chính là liều thuốc chữa bệnh tình dục làm ngứa tay của anh… và của em nữa.”
Chúng tôi nằm vật ra, thở hổn hển. Tay anh vẫn vuốt ve nhẹ nhàng lên da tôi, nhưng giờ không còn ngứa ngáy nữa, chỉ là sự dịu dàng sau bão tố. Mưa vẫn rơi, nhưng nhẹ nhàng hơn. Tôi nép vào ngực anh, nghe nhịp tim anh chậm dần. “Bệnh của anh khỏi chưa?” tôi hỏi, giọng ngái ngủ. Anh cười, hôn lên trán tôi: “Chữa tạm được rồi, nhưng mai chắc lại tái phát thôi.” Chúng tôi cười khúc khích, ôm nhau chìm vào giấc ngủ, với dư vị ngọt ngào lan tỏa khắp cơ thể.
Sáng hôm sau, tỉnh dậy bên anh, tôi nghĩ về cơn ngứa tay ấy. Nó không phải bệnh, mà là cách tình yêu của chúng tôi thể hiện, qua những cái chạm đầy khao khát. Và tôi mong nó “tái phát” mỗi đêm.