Truyện H
truyện sex loạn luân hiếp dâm mẹ dâm nóng bỏng

Đụ Lan Chữa Bệnh Thủ Dâm Khuya

Những đêm dài thức trắng bên chiếc laptop cũ kỹ, màn hình lóe sáng những hình ảnh gợi cảm khiến tim tôi đập thình thịch. Tôi là Minh, hai mươi ba tuổi, sinh viên năm cuối đại học. Cuộc sống của tôi xoay quanh những buổi học vội vã ban ngày và những giờ phút cuồng nhiệt ban đêm.Beệnh đãng trí tuổi trẻ thủ dâm nhiều thức khuya– cụm từ ấy cứ ám ảnh tôi mỗi khi quên mất chìa khóa xe hay deadline bài tập. Não bộ mệt mỏi, ký ức rời rạc như sợi chỉ mong manh, nhưng khoái cảm ấy lại quá đỗi ngọt ngào để từ bỏ.

Hôm ấy, trời Sài Gòn oi bức, mồ hôi nhễ nhại thấm ướt áo sơ mi. Tôi ngồi ở quán cà phê ven đường, cố gắng tập trung vào cuốn sách giáo trình nhưng mắt cứ dán vào chiếc điện thoại, lén lút mở một video ngắn. Tiếng nhạc nền rên rỉ vang lên qua tai nghe, cơ thể tôi nóng ran, tay vô thức siết chặt mép bàn. Bất chợt, một giọng nói ngọt ngào vang lên bên tai.

“Em thấy anh hay nhìn điện thoại lắm, chắc đang nghĩ chuyện gì hay ho hả?”

Tôi giật mình ngẩng đầu. Trước mặt là Lan, cô bạn cùng lớp mà tôi từng crush thầm từ năm ngoái. Da cô trắng mịn như sữa, mái tóc dài buông xõa, chiếc váy ôm sát tôn lên đường cong ngực và hông đầy đặn. Mùi nước hoa thoang thoảng, lẫn với hương cà phê đen đậm đặc, khiến tôi nuốt nước bọt đánh ực.

“À… ừm, chỉ xem tin tức thôi chị,” tôi lắp bắp, mặt đỏ bừng. Lan cười khúc khích, ngồi xuống ghế đối diện, chân vô tình chạm nhẹ vào đầu gối tôi dưới gầm bàn. Cái chạm ấy như điện giật, lan tỏa ấm áp lên đùi.

Chúng tôi trò chuyện vu vơ về bài vở, nhưng tôi cứ quên mất những gì vừa nói. Lan nhướn mày,trêu chọc: “Anh Minh hay quên ghê, mới hỏi tên bài luận mà đã quên rồi à? Hay bịbệnh đãng trí tuổi trẻgì đó?” Tôi cười gượng, tim đập loạn nhịp. Làm sao kể với cô ấy rằng nguyên nhân chính là những đêm thức khuya, tay vuốt ve chính mình theo nhịp những bộ ngực nảy nở trên màn hình?

Chiều muộn, Lan rủ tôi về ký túc xá của cô để “học nhóm”. Căn phòng nhỏ hẹp, mùi hương sữa tắm dịu nhẹ lan tỏa từ chiếc giường đơn. Chúng tôi ngồi sát nhau trên nệm, sách vở mở ra nhưng tay cô vô tình lướt qua cánh tay tôi, da thịt chạm nhau mịn màng, ấm áp. Tôi cảm nhận được hơi thở cô phả nhẹ vào cổ, ngọt ngào như mật ong.

Nếu mình kể thật, liệu cô ấy có ghê tởm không? Hay… sẽ hiểu?

Nếu mình kể thật, liệu cô ấy có ghê tởm không? Hay… sẽ hiểu?

Tôi quyết định thử. “Chị Lan, em hay quên thật. Tại…tuổi trẻ thủ dâm nhiều thức khuya. Não bộ cứ mệt mỏi hoài.” Lời thú nhận buột miệng, tôi chờ đợi ánh mắt xa lánh. Nhưng Lan không cười nhạo. Cô nghiêng đầu, mắt long lanh, tay đặt lên đùi tôi, siết nhẹ. “Thật hả? Chị cũng từng như vậy. Nhưng giờ chị biết cách… giải tỏa cùng người khác rồi.”

Không khí đột ngột nặng nề, nóng bỏng. Lan cúi sát, môi cô chạm môi tôi – mềm mại, ướt át, vị cà phê lẫn chút son môi dâu ngọt lịm. Tôi đáp lại cuồng nhiệt, lưỡi quấn quýt, tiếng chụt chụt vang vọng trong phòng yên tĩnh. Tay tôi run run luồn vào áo cô, chạm ngực trần – đầy đặn, núm vú cứng ngắc dưới lòng bàn tay, ấm nóng như lửa.

Cô thì thầm bên tai: “Để chị giúp em quên hết những đêm cô đơn ấy.” Lan đẩy tôi nằm ngửa, cởi phăng áo tôi, móng tay cào nhẹ lên ngực, để lại vệt đỏ rát bỏng. Mùi mồ hôi hòa quyện với hương da thịt cô, nồng nàn kích thích. Tôi kéo váy cô lên, tay khám phá vùng kín ẩm ướt, lông mu mềm mại cọ vào ngón tay. Cô rên rỉ, hông uốn éo, chất lỏng ấm nóng tuôn ra thấm ướt tay tôi, tanh tanh đầy dục vọng.

Chúng tôi lột hết quần áo, da thịt trần trụi áp sát. Lan ngồi lên người tôi, cọ xát âm hộ vào dương vật cứng ngắc, đầu khấc lấp lánh chất nhờn. Tiếng da thịt va chạm nhóp nhép, hơi thở hổn hển xen lẫn tiếng cười khúc khích. “Em cứng quá, chắc lâu rồi chưa được thật chứ gì?” Cô trêu, rồi từ từ ngồi xuống, nuốt trọn cặc tôi vào trong. Cái chặt khít, nóng hổi bao bọc, khiến tôi gầm gừ khoái lạc.

Hồi giữa câu chuyện, căng thẳng dâng trào như sóng dữ. Lan nhấp nhô trên người tôi, ngực nảy tưng tưng trước mắt, núm vú rung rinh mời gọi. Tôi ngồi dậy, ngậm lấy một bên, mút mạnh, vị mặn mồ hôi lẫn sữa ngọt lan tỏa trên lưỡi. Tay cô bấu chặt vai tôi, móng tay cắm sâu đau nhói nhưng đầy kích thích. “Mạnh nữa đi em… chị thích thế!” Cô hét khẽ, hông dập nhanh hơn, tiếng bạch bạch vang vọng.

Sao mà tuyệt thế này? Quên hết rồi, quên cả những đêm thủ dâm cô độc. Đây mới là thật sự.

Sao mà tuyệt thế này? Quên hết rồi, quên cả những đêm thủ dâm cô độc. Đây mới là thật sự.

Tôi lật cô nằm dưới, chân cô quặp chặt hông tôi, thúc giục. Mỗi cú nhấp là một cơn sóng khoái cảm, âm đạo co thắt mút chặt cặc tôi, nước nhờn trào ra lênh láng đùi. Mùi tình dục nồng nặc, mồ hôi nhỏ giọt từ trán tôi xuống ngực cô, lấp lánh dưới ánh đèn vàng vọt. Tiếng rên của cô ngày càng cao vút, hòa quyện với tiếng giường kêu cót két. Tôi cảm nhận nhịp tim cô đập loạn qua lớp da mỏng, đồng bộ với tim tôi.

Inner struggle thoáng qua: Liệu đây có phải giấc mơ từ những đêm thức khuya? Nhưng cảm giác thực quá – da thịt nóng bỏng, hơi thở dồn dập, vị mồ hôi mặn trên môi khi chúng tôi hôn nhau cuồng nhiệt. Lan cào lưng tôi, để lại vết xước rát bỏng, đẩy tôi đến bờ vực. “Em… chị sắp… àaa!” Cô cong người, âm đạo siết chặt như gọng kìm, cơ thể run bần bật trong cơn cực khoái đầu tiên.

Tôi không dừng lại, nhấp mạnh hơn, sâu hơn, đầu khấc chạm tử cung khiến cô hét lên sung sướng. Khoái cảm dồn nén từ bao đêm thủ dâm bùng nổ. “Chị ơi… em ra…” Tôi gầm gừ, phun trào dòng tinh nóng hổi vào sâu trong cô, từng đợt co giật kéo dài. Lan ôm chặt tôi, thì thầm: “Tốt lắm em… giờ em sẽ nhớ mãi chứ?”

Hồi kết, chúng tôi nằm bên nhau, mồ hôi nhễ nhại, hơi thở dần đều đặn. Ánh trăng lọt qua cửa sổ, chiếu lên cơ thể trần trụi lấp lánh. Lan vuốt ve ngực tôi, ngón tay lướt nhẹ qua vết cào đỏ. Mùi tình ái vẫn đọng lại, lẫn với hương xà phòng từ phòng tắm. Tôi hôn lên trán cô, cảm giác bình yên lạ lùng lan tỏa.

Beệnh đãng trí ấy có lẽ vẫn còn, nhưng giờ tôi có Lan – người giúp tôi nhớ những điều quan trọng nhất. Không còn những đêm thức khuya cô đơn nữa.

Beệnh đãng trí ấy có lẽ vẫn còn, nhưng giờ tôi có Lan – người giúp tôi nhớ những điều quan trọng nhất. Không còn những đêm thức khuya cô đơn nữa.

Sáng hôm sau, tỉnh dậy bên cô, tôi không quên pha cà phê cho cả hai. Lan cười, kéo tôi vào lòng lần nữa. Cuộc sống tuổi trẻ giờ đầy màu sắc, khoái lạc thực thụ thay vì ảo ảnh màn hình. Và tôi biết, mỗi lần nhớ vềbệnh đãng trí tuổi trẻ thủ dâm nhiều thức khuya, sẽ là nụ cười thay vì xấu hổ.

Câu chuyện liên quan