Mưa rơi lất phất trên những con phố lát đá của Vandoeuvre-lès-Nancy, mang theo mùi đất ẩm ướt và lá mục lẫn vào không khí se lạnh đầu thu. Tôi, Hà, ngồi trong căn hộ nhỏ ven đường, ly cà phê nóng bốc khói nghi ngút bên bàn làm việc. Màn hình laptop chiếu sáng khuôn mặt tôi dưới ánh đèn vàng vọt. Tôi thường lướt qua các trang tin địa phương, và hôm nay, như một thói quen, tôi gõavis de deces vandoeuvre les nancy. Những dòng chữ đen trắng hiện lên, thông báo về sự ra đi của những con người xa lạ, nhưng một cái tên khiến tim tôi thắt lại: Monsieur Bertrand, ông ngoại của người yêu cũ. Dù đã chia tay từ lâu, ký ức ùa về như cơn gió lạnh buốt.
Tôi quyết định đến lễ tang chiều nay. Không phải vì tình cũ nghĩa xưa, mà vì một nỗi thôi thúc mơ hồ – cuộc sống quá ngắn ngủi, và tôi cần nhắc nhở bản thân về điều đó. Mặc chiếc váy đen ôm sát, mái tóc buông xõa, tôi bước ra đường. Tiếng giày cao gót gõ lộp cộp trên vỉa hè ướt át, mùi nước hoa hoa nhài thoang thoảng quyện với hơi thở của thành phố.
Nhà thờ nhỏ nằm khuất sau hàng cây sồi già, tiếng chuông vang vọng buồn bã. Bên trong, không khí nặng nề với mùi nhang trầm và hoa huệ trắng. Tôi ngồi ở hàng ghế sau, quan sát mọi người. Rồi anh ấy bước vào – cao lớn, mái tóc nâu rối bù dưới lớp áo khoác da đen, đôi mắt xanh sâu thẳm như hồ nước mùa thu. Anh đặt bó hoa trắng bên quan tài, thì thầm gì đó. Đó là Luc, bạn thân của con trai ông Bertrand, tôi nghe loáng thoáng từ lời thì thầm xung quanh.
Sao anh ấy lại cuốn hút thế? Giữa không gian tang tóc này, cơ thể anh toát lên sức sống mãnh liệt, như một lời thách thức với cái chết.
Lễ tang kết thúc, mọi người ra về. Tôi đứng dậy, vô tình chạm vai anh khi chen qua lối đi hẹp. Da anh ấm áp qua lớp áo sơ mi mỏng, mùi nước hoa gỗ đàn hương xộc vào mũi tôi, khiến tim đập nhanh hơn. “Xin lỗi,” anh nói bằng tiếng Pháp nhẹ nhàng, nụ cười thoáng qua xua tan không khí u ám. “Không sao,” tôi đáp, giọng hơi run. Chúng tôi bắt chuyện. Hóa ra anh là kiến trúc sư, sống gần đây, và ông Bertrand như người cha thứ hai với anh.
Act 1 kết thúc ở đây, với hạt giống dục vọng đã gieo.
Chúng tôi cùng bước ra ngoài, mưa đã tạnh, chỉ còn những vũng nước lấp lánh dưới nắng chiều yếu ớt. “Cô có muốn uống gì đó không? Để xua tan nỗi buồn,” anh đề nghị, mắt nhìn thẳng vào tôi. Tôi gật đầu, cảm giác hồi hộp lan tỏa từ ngực xuống bụng. Quán cà phê nhỏ gần đó, với ghế gỗ ấm cúng và mùi bánh nướng mới. Chúng tôi ngồi đối diện, tay anh vô tình chạm tay tôi khi đưa ly. Da anh thô ráp, mạnh mẽ, trái ngược với sự mềm mại của tôi. Chúng tôi nói về cuộc sống, vềavis de deces vandoeuvre les nancymà tôi tình cờ đọc được, về cách những thông báo ấy nhắc nhở ta sống trọn vẹn hơn.
“Cuộc đời ngắn lắm, phải không?” anh thì thầm, ngón tay vuốt nhẹ mu bàn tay tôi. Cái chạm ấy như điện giật, khiến núm vú tôi cứng lại dưới lớp ren áo ngực. Tôi đỏ mặt, nhưng không rút tay.Mình đang làm gì vậy? Nhưng sao lại tuyệt vời thế này? Mùi cơ thể anh, hơi thở nóng hổi, tất cả khiến em muốn nhiều hơn.Cuộc trò chuyện dần sâu sắc hơn. Anh kể về những đêm cô đơn sau khi chia tay người yêu cũ, tôi chia sẻ nỗi cô quạnh của người xa xứ. Rượu vang đỏ được gọi thêm, vị chát lan trên lưỡi, làm má tôi ửng hồng. Đùi anh chạm đùi tôi dưới bàn, không phải ngẫu nhiên. Tôi cảm nhận sức nóng qua lớp vải, mạch đập ở cổ họng anh lộ rõ.
Mình đang làm gì vậy? Nhưng sao lại tuyệt vời thế này? Mùi cơ thể anh, hơi thở nóng hổi, tất cả khiến em muốn nhiều hơn.
Anh đề nghị đưa tôi về. Trên xe, tay anh đặt lên đùi tôi, vuốt ve nhẹ nhàng. “Em có muốn dừng lại không?” anh hỏi, giọng khàn khàn. “Không,” tôi thì thầm, tay đặt lên tay anh, hướng dẫn anh vuốt cao hơn. Xe dừng trước căn hộ anh ở ngoại ô Vandoeuvre-lès-Nancy, ánh trăng chiếu qua cửa sổ, mùi cỏ tươi sau mưa tràn ngập.
Giữa câu chuyện, căng thẳng leo thang từng bước.
Cửa vừa khép, môi anh đã tìm đến môi tôi. Nụ hôn đầu tiên dữ dội, lưỡi anh khám phá miệng tôi, vị rượu vang lẫn nước bọt ngọt ngào. Tay anh luồn vào tóc tôi, kéo sát, ngực anh ép chặt ngực tôi. Tôi rên khẽ, cảm giác núm vú cọ xát qua lớp vải mỏng, gửi những đợt sóng khoái lạc xuống hạ bộ. Mùi mồ hôi nam tính của anh quyện với nước hoa, khiến tôi ướt át giữa hai đùi.
Anh bế tôi vào phòng ngủ, thả xuống chiếc giường kingsize với ga trải lụa trắng. Ánh đèn mờ ảo chiếu lên cơ thể anh khi anh cởi áo, để lộ lồng ngực rộng, cơ bụng săn chắc lấp lánh mồ hôi. Tôi cởi váy, chỉ còn áo lót ren đen và quần lọt khe. “Em đẹp quá,” anh thì thầm, quỳ xuống hôn từ cổ xuống rốn. Môi anh nóng bỏng trên da tôi, lưỡi liếm quanh núm vú qua lớp ren, khiến tôi cong người rên rỉ. Tiếng thở dốc của cả hai hòa quyện với tiếng nhạc jazz nhẹ từ loa.
Em chưa từng cảm nhận thế này. Mỗi cái chạm như lửa cháy, lan tỏa khắp cơ thể. Anh ấy biết cách làm em tan chảy.
Tay anh luồn vào quần lót, ngón tay vuốt ve mu âm hộ ướt nhẹp. “Em ướt rồi,” anh cười, ngón giữa trượt vào, móc nhẹ điểm G. Tôi hét lên khoái lạc, hông uốn éo theo nhịp. Mùi dâm thủy của tôi lan tỏa, hòa với mùi da thịt. Tôi kéo khóa quần anh, tay nắm con cặc cứng ngắc, mạch máu nổi rõ, đầu khấc bóng loáng tiền dịch. Vị mặn khi tôi liếm thử khiến tôi nghiện, miệng ngậm sâu, lưỡi quấn quanh.
Anh kéo tôi lên, lật ngửa, chân tôi dang rộng. Con cặc anh cọ sát lối vào, trượt qua mu rồi đâm sâu một phát. Tôi hét lên vì sung sướng đầy đặn, thành âm đạo co bóp ôm chặt anh. Anh nhấp chậm rãi ban đầu, mỗi cú thúc chạm tử cung, tiếng da thịt vỗ bạch bạch vang vọng. Tay anh bóp vú tôi, nhéo núm vú đau khoái. Tôi cào lưng anh, móng tay để lại vệt đỏ, mùi máu tanh thoang thoảng tăng thêm hoang dã.
Tôi ngồi lên, cưỡi anh, hông xoay tròn, con cặc anh chạm mọi ngóc ngách. Núm vú tôi nảy tưng theo nhịp, anh ngồi dậy mút lấy. Mồ hôi chúng tôi hòa quyện, nhỏ giọt xuống bụng. “Anh sắp ra,” anh gầm gừ. “Ra trong em đi,” tôi van xin, cảm giác cực khoái dâng trào. Chúng tôi cùng lên đỉnh, anh phun tinh nóng hổi vào sâu, tôi co giật, dâm thủy tuôn xối xả. Tiếng hét khoái lạc vang vọng, cơ thể run rẩy trong vòng tay nhau.
Act 3: Hậu vận ngọt ngào.
Chúng tôi nằm đó, thở dốc, da thịt dính chặt mồ hôi. Anh vuốt tóc tôi, hôn trán. “Cảm ơn em, vì đã làm đêm nay trở nên ý nghĩa.” Tôi mỉm cười, ngón tay vẽ vòng trên ngực anh.Avis de deces vandoeuvre les nancy đã dẫn em đến đây, nhắc nhở rằng sau mất mát là sự sống mãnh liệt. Em không hối hận.Sáng hôm sau, nắng mai len qua rèm, chúng tôi lại làm tình chậm rãi, khám phá cơ thể nhau lần nữa. Không hứa hẹn, chỉ là khoảnh khắc đam mê thuần khiết.
Avis de deces vandoeuvre les nancy đã dẫn em đến đây, nhắc nhở rằng sau mất mát là sự sống mãnh liệt. Em không hối hận.
Giờ đây, mỗi khi lướt quaavis de deces vandoeuvre les nancy, tôi mỉm cười. Cuộc đời là chuỗi những bất ngờ, và đêm ấy là món quà đẹp nhất.