Tôi bước chân xuống sân bay Narita vào một buổi chiều mưa phùn lất phất, không khí Tokyo mang theo mùi ẩm ướt của lá mục và khói xe lẫn lộn. Là Lan, một cô gái Việt Nam 28 tuổi đến đây công tác ba tháng, tôi cảm thấy tim mình đập nhanh hơn thường lệ. Không chỉ vì nhịp sống hối hả của thành phố này, mà còn vì những câu chuyện tôi từng đọc trên mạng – những bài viết vềbạo lực tình dục ở Nhật, những vụ việc khiến dư luận xôn xao, nhưng cũng khơi dậy trong tôi một nỗi ám ảnh kỳ lạ. Không phải sợ hãi, mà là sự tò mò đen tối về sức mạnh nguyên thủy ẩn sau vẻ ngoài lịch sự của người Nhật.
Đêm đầu tiên ở khách sạn, tôi nằm trên chiếc futon cứng nhắc, tay lướt điện thoại. Mùi nước hoa lavender từ gối thoang thoảng, nhưng đầu óc tôi lại lang thang đến những diễn đàn ngầm, nơi mọi người thì thầm về những trải nghiệm giới hạn.”Bạo lực tình dục ở Nhật không chỉ là tin tức, nó là một phần của văn hóa dục vọng bị kìm nén,”một tài khoản ẩn danh viết. Tim tôi đập thình thịch, một dòng nhiệt chạy dọc sống lưng. Tôi cần ai đó để chia sẻ, để biến nỗi sợ thành dục vọng.
“Bạo lực tình dục ở Nhật không chỉ là tin tức, nó là một phần của văn hóa dục vọng bị kìm nén,”
Sáng hôm sau, tại quán cà phê nhỏ ở Shibuya, tôi gặp Hiroshi. Anh là một nhà thiết kế 32 tuổi, cao ráo với mái tóc đen nhánh rối bù, đôi mắt sâu thẳm như đêm Tokyo. Chúng tôi kết nối qua app hẹn hò dành cho người nước ngoài, và cuộc trò chuyện bắt đầu từ những chủ đề nhẹ nhàng: sushi, anime, cuộc sống thành phố. Nhưng khi ly sake thứ hai chạm môi, tôi buột miệng:”Anh có bao giờ nghĩ về bạo lực tình dục ở Nhật không? Những câu chuyện đó làm em vừa sợ vừa… bị cuốn hút.”
Hiroshi nhìn tôi, nụ cười nửa miệng đầy bí ẩn. Mùi gỗ đàn hương từ áo anh lan tỏa, hòa quyện với hơi thở ấm áp.”Đó là nỗi sợ của xã hội, Lan. Nhưng giữa hai người lớn, nó có thể là trò chơi. Em có dám khám phá không?”Giọng anh trầm thấp, rung động qua không khí, khiến núm vú tôi cứng lại dưới lớp áo len mỏng. Chúng tôi trao đổi ánh mắt, một thỏa thuận ngầm hình thành. Tối đó, anh đưa tôi về căn hộ ở Shinjuku, nơi ánh đèn neon hồng tím hắt qua cửa sổ kính lớn.
“Đó là nỗi sợ của xã hội, Lan. Nhưng giữa hai người lớn, nó có thể là trò chơi. Em có dám khám phá không?”
Hành trình bắt đầu từ những cái chạm nhẹ nhàng.Hiroshi khóa cửa, bật nhạc jazz nhẹ nhàng với tiếng kèn saxophone réo rắt. Anh kéo tôi vào lòng, môi anh chạm môi tôi, vị sake còn đọng lại ngọt ngào xen lẫn vị mặn của mồ hôi đầu tiên. Tay anh vuốt ve lưng tôi qua lớp váy lụa, móng tay cào nhẹ da thịt, gửi những cơn rùng mình lan tỏa.Tôi muốn anh mạnh bạo hơn,tôi nghĩ thầm, hơi thở dồn dập.Như những câu chuyện về bạo lực tình dục ở Nhật mà em từng sợ hãi, nhưng giờ em thèm khát nó theo cách của riêng mình.
Anh thì thầm vào tai tôi:”Chúng ta sẽ chơi trò này, nhưng với từ an toàn: ‘đỏ’. Nói ra là dừng ngay.”Tôi gật đầu, tim đập như trống trận. Hiroshi đẩy tôi ngã xuống tatami, thảm cói mát lạnh chạm vào da đùi khi váy tôi tụt lên. Anh xé phăng nút áo, tiếng vải rách vang vọng, lộ ra làn da rám nắng của tôi dưới ánh đèn vàng vọt. Mùi mồ hôi anh quyện với hương shiso từ bếp, kích thích khứu giác tôi đến tê dại.
Tay anh siết chặt cổ tay tôi, ghì lên đầu, sức mạnh cơ bắp cuồn cuộn khiến tôi rên rỉ.Đau đớn xen lẫn khoái lạc,tôi cảm nhận mạch đập ở cổ tay hòa quyện với nhịp tim anh. Môi anh ngấu nghiến cổ tôi, răng cắn nhẹ, để lại dấu đỏ rực như hoa anh đào nở muộn. Tôi uốn éo, cọ xát hông vào anh, cảm nhận độ cứng của dục vọng anh qua lớp quần vải thô.”Em là của anh tối nay, như một geisha nổi loạn trong cơn bão dục vọng,”anh gầm gừ, giọng khàn đục đầy quyền lực.
“Em là của anh tối nay, như một geisha nổi loạn trong cơn bão dục vọng,”
Căng thẳng leo thang khi anh lột sạch quần áo tôi. Da thịt trần trụi tiếp xúc không khí lạnh, nổi da gà, nhưng lửa dục vọng bùng cháy bên trong. Hiroshi quỳ giữa hai chân tôi, ngón tay thô ráp vuốt ve mu bên trong đùi, chậm rãi tiến gần vùng cấm địa đang ướt át. Tiếng thở hổn hển của tôi hòa với tiếng mưa rơi lộp độp ngoài cửa sổ. Anh thọc ngón tay vào, cong móc chạm điểm nhạy cảm, khiến tôi cong người hét lên khoái lạc.Mạnh hơn nữa, Hiroshi, biến em thành nô lệ của anh,nội tâm tôi gào thét.
Anh đứng dậy, cởi bỏ quần, con cặc anh dựng đứng, mạch máu nổi rõ, đầu khấc bóng loáng dưới ánh sáng. Mùi dục vọng nam tính xộc vào mũi tôi, mặn mòi pha lẫn muối. Anh kéo tóc tôi, ép miệng tôi ngậm lấy, tiếng ọc ọc khi anh đẩy sâu họng tôi vang lên dâm đãng. Nước mắt tôi trào ra vì nghẹn, nhưng khoái cảm lan tỏa từ lưỡi liếm quanh thân anh. Tay kia anh vỗ mạnh vào mông tôi, tiếng bạch bạch sắc nét, da thịt bỏng rát, đỏ ửng như bị đánh dấu sở hữu.
Giữa cao trào, những đấu tranh nội tâm dâng trào.Tôi nhớ về những bài báo vềbạo lực tình dục ở Nhật, những nạn nhân im lặng, nhưng ở đây, với Hiroshi, mọi thứ khác biệt. Đây là sự trao đổi quyền lực tự nguyện, nơi đau đớn biến thành extasy. Anh lật tôi nằm sấp, đùi anh ép chặt hông tôi, con cặc anh đâm sâu vào âm đạo ướt nhẹp. Tiếng da thịt va chạm ướt át, chẹp chẹp liên hồi, hòa quyện với tiếng rên rỉ của tôi:”Mạnh nữa… anh ơi!”Mỗi cú thúc là một cơn sóng, tử cung tôi co thắt, nước nhờn tràn ra đùi.
Anh siết eo tôi, tay kia bóp nghẹt cổ họng nhẹ nhàng, tầm nhìn tôi mờ đi vì thiếu oxy, mọi giác quan sắc nét hơn: vị mồ hôi nhỏ giọt từ ngực anh xuống lưỡi tôi, mùi da thịt cháy bỏng, tiếng tim anh đập thình thịch sát tai.”Em yêu cảm giác này… bạo lực tình dục ở Nhật chỉ là ảo mộng, còn anh là thực tại của em,”tôi thì thầm giữa những hơi thở đứt quãng. Hiroshi tăng nhịp, hông anh đập mạnh như búa tạ, đẩy tôi đến bờ vực. Tôi hét lên khi cực khoái ập đến, cơ thể co giật, âm đạo siết chặt anh, dòng nhiệt lỏng tràn ngập.
“Em yêu cảm giác này… bạo lực tình dục ở Nhật chỉ là ảo mộng, còn anh là thực tại của em,”
Anh rút ra, phun tinh dịch nóng hổi lên lưng tôi, từng giọt nặng nề rơi xuống da thịt run rẩy. Chúng tôi đổ gục, hơi thở hòa quyện, mồ hôi dính kết nối cơ thể. Hiroshi ôm tôi, vuốt ve vết đỏ trên mông, thì thầm lời xin lỗi ngọt ngào xen lẫn lời yêu.Từ an toàn chưa từng được nói,tôi mỉm cười trong lòng.
Sau đó là afterglow êm đềm. Anh pha trà xanh nóng hổi, mùi lá tươi lan tỏa, chúng tôi nằm cuốn quýt trên tatami. Tay anh xoa bóp nhẹ nhàng những chỗ đau, môi hôn dịu dàng lên dấu răng.Đây không phải bạo lực,tôi suy ngẫm,mà là sự giải phóng. Những câu chuyện về bạo lực tình dục ở Nhật đã dẫn tôi đến đây, đến anh, đến phiên bản mạnh mẽ hơn của chính mình.Hiroshi vuốt tóc tôi:”Lần sau, chúng ta thử shibari nhé? Dây thừng đỏ như máu.”
Ánh bình minh len qua rèm, nhuộm căn phòng màu cam ấm áp. Tôi biết hành trình này chưa kết thúc. Tokyo không còn xa lạ, mà trở thành nơi đánh thức dục vọng sâu thẳm. Với Hiroshi bên cạnh, mọi nỗi sợ tan biến, chỉ còn niềm khao khát bất tận.