Mỗi buổi sáng, tôi lại bước vào tiệm bánh Tous Les Jours quen thuộc, nơi mùi bột mì nướng lan tỏa ngọt ngào hòa quyện với hương phô mai kem béo ngậy. Đó là nơi tôi tìm thấy niềm vui nhỏ bé giữa guồng quay bộn bề của cuộc sống văn phòng.Bánh bông lan cuộn tous les jours phô mai– món bánh yêu thích của tôi, với lớp bánh bông lan mềm mịn cuộn chặt lớp kem phô mai mịn màng, luôn chờ tôi trên kệ kính lấp lánh. Hôm nay cũng vậy, tôi đẩy cửa bước vào, chuông leng keng vang lên như lời chào thân mật.
Anh ấy ở đó, sau quầy bánh, chiếc tạp dề trắng ôm sát thân hình cao ráo, đôi tay mạnh mẽ đang lau nhẹ lớp kính. Minh, chàng trai mà tôi thầm gọi là “người làm bánh của riêng tôi”. Mái tóc đen nhánh hơi rối, nụ cười ấm áp lộ ra khi anh ngẩng lên nhìn tôi. Tim tôi đập nhanh hơn một nhịp, mùi men bánh quyện vào không khí khiến tôi liên tưởng đến những điều ngọt ngào hơn thế.
“Chị lại đến rồi à? Bánh bông lan cuộn tous les jours phô mai hôm nay mới ra lò, kem phô mai đặc biệt đấy chị.”
Giọng anh trầm ấm, như nhung lụa vuốt ve tai tôi. Tôi mỉm cười, cố giữ vẻ bình thản dù trong lòng sóng gió. “Em làm à? Chị phải thử ngay mới được.” Anh gật đầu, đôi mắt nâu sâu thẳm nhìn tôi lâu hơn thường lệ. Khi anh gói bánh, ngón tay anh vô tình chạm nhẹ vào tay tôi qua lớp giấy, một luồng điện chạy dọc sống lưng. Da anh ấm áp, hơi bột mì bám trên đầu ngón làm tôi tưởng tượng chúng vuốt ve những nơi nhạy cảm hơn.
Tôi rời tiệm với chiếc bánh trên tay, nhưng suốt cả ngày, vị kem phô mai tan trên đầu lưỡi không ngừng gợi nhớ đến anh. Tối đó, nằm trên giường, tôi nhắm mắt, tưởng tượng anh bên cạnh, hơi thở nóng bỏng phả vào cổ, bàn tay mạnh mẽ khám phá cơ thể tôi.Sao mình lại thế này?Tôi tự hỏi, nhưng cơ thể đã phản bội, da thịt nóng ran dưới lớp chăn mỏng.
Sáng hôm sau, tôi quay lại sớm hơn. Tiệm vắng khách, chỉ có tiếng máy xay bột ù ù từ phía sau. Minh đang cán bột, mồ hôi lấm tấm trên trán, chiếc áo phông bó sát lộ rõ cơ ngực săn chắc. “Chị dậy sớm thế? Muốn xem em làm bánh không?” Anh mời, giọng đùa vui nhưng mắt long lanh mong chờ.
Tôi gật đầu, bước theo anh vào khu bếp sau quầy. Không khí nóng hổi, mùi vani và phô mai quyện lẫn khiến đầu óc tôi quay cuồng. Anh chỉ tôi cách cuộn bánh, bàn tay anh đặt lên tay tôi, hướng dẫn nhẹ nhàng. “Nhẹ thôi chị, phải cuộn chặt để kem không tràn ra.” Hơi thở anh gần kề, mùi mồ hôi nam tính lẫn bột ngọt làm tôi rạo rực. Tôi cảm nhận nhịp tim anh đập nhanh qua lớp áo, khớp nối với nhịp của tôi.
Khi lò nướng kêu ting, báo bánh chín, anh rút khay ra. Hơi nóng bốc lên, lớp bánh vàng óng ánh, kem phô mai trắng ngần rỉ ra mép. “Thử đi chị.” Anh cắt một miếng, đưa lên miệng tôi. Kem tan trên lưỡi, béo ngậy, ngọt lịm, nhưng vị ngon nhất là ánh mắt anh nhìn tôi nuốt trọn. “Ngon không chị?” Giọng anh khàn khàn, tay anh lau vệt kem trên khóe môi tôi, ngón cái lướt nhẹ như vuốt ve.
Tôi không kìm được nữa. “Em… em làm chị không tập trung được.” Anh cười, kéo tôi sát hơn. “Em cũng vậy, từ ngày chị đến mua bánh.” Môi anh chạm môi tôi, ngọt ngào như kem phô mai, lưỡi anh khám phá, cuốn lấy vị bánh còn đọng lại. Tôi đáp lại cuồng nhiệt, tay ôm lấy cổ anh, cảm nhận cơ thể anh cứng rắn ép sát mình. Mùi bột mì trên người anh, vị phô mai trên lưỡi, tất cả hòa quyện thành cơn say.
Chúng tôi khóa cửa tiệm, kéo rèm kín. Anh bế tôi lên bàn bột rộng, lớp bột trắng rơi vương trên váy tôi. “Chị đẹp quá,” anh thì thầm, cởi nút áo tôi chậm rãi, để lộ làn da trắng mịn dưới ánh đèn vàng ấm. Tôi run rẩy khi anh hôn xuống cổ, liếm nhẹ vệt kem anh bôi lên đó từ miếng bánh. Da tôi nổi gai ốc, nhũ hoa cứng ngắc dưới lớp ren mỏng.Ôi, anh ấy làm mình tan chảy rồi.
Tay anh vuốt ve đùi tôi, dần tiến lên, ngón tay khéo léo như khi cán bột, trượt vào lớp ren ẩm ướt. Tôi rên khẽ, âm thanh vọng trong bếp yên tĩnh, hòa cùng tiếng tim đập thình thịch. “Em muốn chị từ lâu rồi,” anh nói, mắt tối sầm dục vọng. Tôi kéo anh xuống, cởi áo anh, hôn ngấu nghiến lên ngực, nếm vị mặn mồ hôi lẫn ngọt bột. Cơ thể anh nóng bỏng, cương cứng ép vào bụng tôi, hứa hẹn khoái lạc sắp tới.
Anh quỳ xuống, kéo váy tôi lên, môi anh chạm vào nơi nhạy cảm nhất. Lưỡi anh liếm nhẹ, cuốn lấy mật ngọt của tôi, xen lẫn chút kem phô mai anh bôi lên. Tôi cong người, tay bấu chặt mép bàn, tiếng rên vang vọng. Mùi arousal quyện với phô mai, âm thanh ướt át từ lưỡi anh khiến tôi gần như phát điên. “Minh… anh… đừng dừng,” tôi van xin, hông uốn éo theo nhịp.
Anh đứng dậy, cởi quần, để lộ phần nam tính cứng ngắc, đầu khấc lấp lánh. Tôi ngồi dậy, cầm lấy, vuốt ve chậm rãi, cảm nhận mạch đập dưới da thịt mịn màng. “Chị làm em phát điên,” anh thở hổn hển. Tôi ngậm lấy, lưỡi quấn quanh, nếm vị mặn ngọt riêng của anh, tay vuốt ve hai quả căng tròn. Anh rên rỉ, tay vuốt tóc tôi, hông đẩy nhẹ.
Không chịu nổi nữa, anh bế tôi nằm ngửa trên bàn, chân tôi quấn quanh hông anh. Anh trượt vào chậm rãi, lấp đầy tôi hoàn hảo, lớp kem phô mai từ miếng bánh rơi vương làm mọi thứ trơn tru hơn. Tôi hét khẽ khoái lạc, cảm nhận anh căng đầy, chạm đến điểm sâu nhất. “Chị chặt quá… tuyệt vời,” anh thì thầm, bắt đầu nhịp đẩy mạnh mẽ.
Tiếng da thịt va chạm vang lên nhịp nhàng, hòa cùng tiếng rên của cả hai. Mồ hôi nhỏ giọt từ anh xuống ngực tôi, tôi liếm lấy, vị mặn kích thích thêm. Tay anh xoa bóp nhũ hoa tôi, nhéo nhẹ khiến cơn sóng khoái cảm dâng trào. Tôi cào nhẹ lưng anh, cảm nhận cơ bắp co giật dưới móng tay. Mùi sex nồng nàn lan tỏa, át cả hương bánh, nhịp tim hòa quyện thành một.
Cao trào đến gần, anh đẩy nhanh hơn, sâu hơn. “Chị… em sắp…” Tôi siết chặt anh, hông nâng đón, “Cùng em… Minh!” Vụ nổ khoái lạc ập đến, tôi co giật, mật ngọt tuôn trào ướt đẫm anh. Anh gầm nhẹ, phun trào bên trong, nóng hổi lấp đầy tôi. Chúng tôi ôm chặt, thở hổn hển, cơ thể run rẩy trong dư chấn.
Anh rút ra nhẹ nhàng, nằm bên tôi trên bàn bột trắng xóa. Tay anh vuốt ve tóc tôi, hôn nhẹ lên trán. “Bánh bông lan cuộn tous les jours phô mai của em, giờ chị là kem bên trong rồi.” Tôi cười, nép vào ngực anh, cảm nhận nhịp tim chậm lại. Bên ngoài, thành phố thức giấc, nhưng trong bếp này, chúng tôi có thế giới riêng, ngọt ngào và no ấm.
Sáng hôm sau, tôi lại đến tiệm, nhưng lần này không chỉ mua bánh. Minh gói thêm một chiếc, thì thầm: “Cho đêm nay chị.” Tôi đỏ mặt, biết rằng những ngày tiếp theo sẽ đầy những miếng bánh và những nụ hôn kem phô mai. Cuộc sống giờ đây ngọt ngào hơn bao giờ hết, nhờ mónbánh bông lan cuộn tous les jours phô maivà người đàn ông làm nên nó.