Tôi bước vào phòng khám phụ khoa với trái tim đập thình thịch. Đã ba ngày nay, cơn đau bụng dưới âm ỉ khiến tôi không thể tập trung vào công việc. Là một nhân viên văn phòng 28 tuổi, tôi luôn cố gắng giữ gìn sức khỏe, nhưng lần này, tôi nghe bạn bè thì thầm vềbác sĩ dâm đãng– biệt danh của bác sĩ Minh, người nổi tiếng với vẻ ngoài điển trai và những tin đồn tình ái. Họ bảo anh ấy chữa bệnh giỏi, nhưng cách khám thì… khiến bệnh nhân “nóng ran”. Tôi cười trừ, nghĩ chỉ là lời đồn, nhưng khi đẩy cửa bước vào, mùi thuốc sát trùng thoang thoảng lẫn với hương nước hoa nam tính quyến rũ khiến tôi khựng lại.
Bác sĩ Minh ngồi sau bàn làm việc, áo blouse trắng ôm sát cơ thể săn chắc. Khuôn mặt anh góc cạnh, đôi mắt sâu hun hút nhìn tôi qua cặp kính gọng mỏng. “Chào chị Lan, mời ngồi,” giọng anh trầm ấm, vang vọng trong không gian yên tĩnh. Tôi ngồi xuống, cảm nhận ghế da mát lạnh chạm vào đùi qua lớp váy mỏng. Anh lướt mắt qua hồ sơ, nụ cười thoáng hiện. “Đau bụng dưới phải không? Chị kể chi tiết đi.”
Tôi ngập ngừng kể, giọng run run vì ngại. Anh gật đầu, đứng dậy dẫn tôi vào phòng khám bên trong. Căn phòng nhỏ, ánh sáng dịu nhẹ từ đèn LED trắng, giường khám phủ ga trắng tinh. “Nằm lên đi chị, tôi sẽ kiểm tra,” anh nói, giọng chuyên nghiệp nhưng ánh mắt lướt qua đường cong ngực tôi khiến tim tôi lỡ nhịp. Tôi nằm ngửa, váy kéo lên cao lộ cặp đùi trắng mịn. Bàn tay anh đeo găng cao su chạm nhẹ vào bụng tôi, mát lạnh và chắc chắn. “Thả lỏng nhé,” anh thì thầm, ngón tay ấn nhẹ, di chuyển chậm rãi từ rốn xuống dưới.
Tại sao cơ thể tôi lại phản ứng thế này? Chỉ là khám bệnh thôi mà, sao da tôi nóng ran, hơi thở dồn dập?
Anh ấn sâu hơn, gần vùng kín, và tôi bất giác rên khẽ. “Ở đây đau à?” anh hỏi, giọng trầm đục. Tôi gật đầu, mặt đỏ bừng. Tay anh dừng lại, ánh mắt gặp mắt tôi. “Chị căng thẳng quá. Để tôi giúp chị thư giãn.” Anh cởi găng, bàn tay ấm áp giờ chạm trực tiếp lên da tôi. Làn da anh nhẵn mịn, mang theo hơi ấm nam tính lan tỏa. “Bác sĩ… không sao đâu,” tôi lắp bắp, nhưng cơ thể phản bội, núm vú cứng lại dưới lớp áo lót.
Anh cười nhẹ, cúi sát hơn. Hơi thở anh phả vào tai tôi, mùi bạc hà từ kẹo cao su quyện lẫn. “Tôi biết chị nghe đồn về tôi,bác sĩ dâm đãngphải không? Nhưng hôm nay, tôi chỉ muốn chị thoải mái.” Lời anh như lời mời gọi, và tôi, thay vì từ chối, thì thầm: “Em… em cũng tò mò.” Đó là khoảnh khắc căng thẳng vỡ òa. Anh hôn nhẹ lên bụng tôi, môi mềm mại, ướt át. Tôi run rẩy, tay nắm chặt ga giường.
Act hai bắt đầu với sự leo thang chậm rãi. Anh kéo váy tôi lên cao hơn, hôn dọc theo đùi trong. Da tôi nổi gai ốc, từng nụ hôn như lửa liếm. “Chị đẹp quá,” anh thì thầm, lưỡi lướt nhẹ qua lớp quần lót mỏng. Mùi hương cơ thể tôi tỏa ra, ngọt ngào lẫn mặn mòi của sự kích thích. Tôi cong người, tay vuốt tóc anh.Sao lại thế này? Đây là phòng khám, nhưng tôi muốn anh nhiều đến phát điên.Anh cởi quần lót tôi, ngón tay khéo léo vuốt ve vùng kín ẩm ướt. Tiếng chụt chụt nhỏ vang lên khi anh khám phá, ngón tay uốn cong chạm điểm nhạy cảm. Tôi rên rỉ, hông nâng lên đón nhận.
Sao lại thế này? Đây là phòng khám, nhưng tôi muốn anh nhiều đến phát điên.
Anh đứng dậy, cởi blouse, lộ cơ ngực cuồn cuộn dưới lớp áo sơ mi. Tôi ngồi dậy, tay run run cởi nút áo anh. Da anh nóng bỏng, mùi mồ hôi nam tính quyện với nước hoa khiến tôi say đắm. Chúng tôi hôn nhau cuồng nhiệt, lưỡi quấn quýt, vị bạc hà lẫn vị ngọt của môi anh. Tay tôi lần xuống khóa quần anh, cảm nhận độ cứng ấn tượng qua lớp vải. “Em muốn anh,” tôi thở hổn hển. Anh gật đầu, mắt tối sầm dục vọng.
Anh đặt tôi nằm lại, cởi hết quần áo. Cơ thể trần truồng dưới ánh đèn, tôi cảm nhận không khí mát lạnh ve vuốt da thịt. Anh quỳ giữa hai chân tôi, môi ngậm lấy núm vú, mút mạnh khiến tôi hét khẽ. Tiếng mút ướt át hòa quyện với nhịp tim đập thình thịch. Tay anh vuốt ve khắp nơi, từ eo đến mông, siết chặt khiến da tôi đỏ ửng. Rồi anh cởi quần, con cặc to lớn bung ra, mạch máu nổi rõ, đầu khấc bóng loáng. Tôi nuốt nước bọt, tay cầm lấy vuốt ve. Da nó mịn màng, nóng hổi, nhảy múa trong lòng bàn tay tôi.
“Chị sẵn sàng chưa?” anh hỏi, giọng khàn đục. “Có, anh ơi,” tôi đáp, mắt nhìn thẳng vào anh. Anh từ từ tiến vào, từng phân một. Cảm giác đầy đặn, căng tràn khiến tôi cắn môi. Tiếng da thịt va chạm bắt đầu, chậm rãi rồi nhanh dần. Mồ hôi nhỏ giọt từ trán anh xuống ngực tôi, mặn mòi trên lưỡi khi tôi liếm. Hông anh dập mạnh, sâu hun hút, chạm tử cung khiến tôi co giật khoái lạc. “Anh… mạnh nữa,” tôi van xin, móng tay cào lưng anh.
Mọi lo lắng tan biến, chỉ còn khoái cảm dâng trào, như sóng vỡ bờ.
Cường độ tăng cao. Anh lật tôi nằm sấp, mông chổng lên. Tay anh vỗ nhẹ mông tôi, tiếng bép vang vọng, da rát bỏng ngọt ngào. Anh đâm từ phía sau, sâu hơn, nhanh hơn. Tiếng rên của tôi hòa với tiếng anh gầm gừ. Mùi tình dục nồng nàn bao trùm, mồ hôi, dịch nhờn lẫn lộn. Tôi cảm nhận anh phồng to hơn, sắp bùng nổ. “Anh… em sắp…” tôi hét. Anh siết eo tôi, dập liên hồi. Cao trào ập đến, cơ thể tôi co thắt, nước tuôn xối xả, ướt đẫm ga giường. Anh rút ra, phun tinh dịch nóng hổi lên lưng tôi, từng đợt trắng đục, dính nhớp.
Act ba, dư âm ngọt ngào. Chúng tôi nằm ôm nhau trên giường khám, hơi thở dần đều. Da anh ấm áp áp sát da tôi, tim anh đập mạnh bên tai. Anh vuốt tóc tôi, hôn nhẹ trán. “Chị ổn chứ? Đau bụng có đỡ không?” anh hỏi, giọng dịu dàng. Tôi cười, tay vuốt ngực anh. “Đỡ hẳn rồi, nhờbác sĩ dâm đãngcủa em.” Chúng tôi cười khúc khích, không khí giờ ấm áp thay vì căng thẳng.
Anh giúp tôi lau sạch, mặc quần áo. “Lần sau quay lại nhé, không cần đau mới đến,” anh nháy mắt. Tôi gật đầu, bước ra khỏi phòng khám với cơ thể mỏi nhừ nhưng tinh thần phơi phới. Trên đường về, gió chiều thổi qua làm da tôi còn rung động dư âm.Hôm nay không chỉ chữa bệnh, mà còn khám phá chính mình. Bác sĩ Minh, anh là liều thuốc tuyệt vời nhất.
Hôm nay không chỉ chữa bệnh, mà còn khám phá chính mình. Bác sĩ Minh, anh là liều thuốc tuyệt vời nhất.
Từ đó, những buổi “khám định kỳ” trở thành bí mật của chúng tôi, đầy đam mê và tự do.