Truyện H
truyện sex loạn luân hiếp dâm mẹ dâm nóng bỏng

Vé Bay Phnom Penh Đụ Việt Kiều

Tôi ngồi trước màn hình máy tính trong căn phòng nhỏ ở Sài Gòn, không khí oi bức của mùa hè làm mồ hôi lấm tấm trên da. Đã ba năm kể từ khi chia tay người yêu cũ, cuộc sống của tôi chỉ xoay quanh công việc văn phòng nhàm chán và những buổi tối cô đơn. Hôm nay, tôi quyết định thay đổi. Tôi gõ vào thanh tìm kiếm:acheter les billets d avion a pnom penh. Những trang web du lịch Pháp hiện ra, giá vé rẻ hơn so với các hãng Việt Nam. Tay tôi run run click vào một chuyến bay sớm nhất, lòng háo hức dâng trào. Phnom Penh, thành phố huyền bí bên sông Mekong, sẽ là điểm dừng chân để tôi tìm lại chính mình, tìm một cuộc phiêu lưu thực sự.

Trong lúc chờ xác nhận đặt chỗ, một cửa sổ chat bật lên từ trang web. “Chào bạn, cần giúp gì về chuyến bay đến Phnom Penh không?” Tin nhắn từ một người tên Minh. Tôi ngạc nhiên vì anh dùng tiếng Việt xen lẫn Pháp ngữ. Hóa ra anh là Việt kiều sống ở đó, làm hướng dẫn viên du lịch. Chúng tôi trò chuyện, anh kể về những con phố nhộn nhịp, chợ đêm thơm lừng gia vị, và những quán bar ven sông nơi mọi người buông thả. Lời anh ấm áp, cuốn hút, khiến tim tôi đập nhanh hơn. “Nếu đến, mình dẫn bạn đi khám phá nhé,” anh nhắn. Tôi mỉm cười, gõ lại: “Đồng ý!” Vé máy bay đã mua, hành lý chỉ vỏn vẹn một vali nhỏ. Tôi cảm nhận được mùi hương cơm cháy từ bếp nhà hàng xóm, tiếng xe máy rền vang ngoài đường, tất cả như thúc giục tôi lên đường.

Sao mình lại hồi hộp thế này? Chỉ là một chuyến đi thôi mà. Hay là vì giọng nói qua voice chat của Minh, trầm ấm như mật ong?

Máy bay hạ cánh xuống sân bay Phnom Penh vào buổi chiều muộn, không khí nóng ẩm ùa vào như một cái ôm ướt át. Tôi kéo vali ra cửa, tim đập thình thịch khi thấy Minh đứng chờ. Anh cao ráo, da ngăm rám nắng, nụ cười toe toét lộ hàm răng trắng đều. “Chào Lan, cuối cùng cũng gặp!” Anh ôm tôi nhẹ nhàng, mùi nước hoa nam tính thoang thoảng quyện với hương gió sông làm tôi choáng ngợp. Chúng tôi lên chiếc xe máy của anh, lao vút qua những con đường bụi bặm. Gió thổi tung tóc tôi, tiếng còi xe inh ỏi, mùi khói xe lẫn hoa sữa từ hàng cây ven đường. Anh dừng ở một quán ăn ven sông, gọi món amok cá thơm lừng và bia lạnh.

Bữa tối trôi qua trong tiếng cười. Minh kể về cuộc sống ở đây, về những đêm anh lang thang một mình trước khi gặp những du khách như tôi. Ánh mắt anh nhìn tôi sâu thẳm, đầy khao khát. “Em đẹp hơn ảnh nhiều,” anh thì thầm khi tay vô tình chạm tay tôi trên bàn. Da anh ấm nóng, khiến dòng điện chạy dọc sống lưng tôi. Tôi đỏ mặt, nhưng không rút tay lại. Rượu làm má tôi ửng hồng, cơ thể bắt đầu nóng ran. Chúng tôi rời quán, anh chở tôi về homestay nhỏ xinh bên sông. Trên đường, anh dừng xe dưới tán cây si cổ thụ, quay lại nhìn tôi. “Lan, anh muốn hôn em.”

Tôi gật đầu, môi chúng tôi chạm nhau trong bóng tối. Nụ hôn đầu ngọt ngào, lưỡi anh khám phá miệng tôi, vị bia lẫn mật ong từ lưỡi anh làm tôi rùng mình. Tay anh vuốt ve lưng tôi qua lớp áo mỏng, cảm giác da thịt cọ xát khiến nhịp thở tôi dồn dập. Chúng tôi không thể dừng lại. Anh thì thầm: “Về phòng em nhé?” Tôi siết chặt tay anh, gật đầu lia lịa.

Homestay yên tĩnh, chỉ có tiếng nước sông vỗ ì oạp và tiếng côn trùng rả rích. Chúng tôi bước vào phòng, cửa khép lại như khép lại thế giới bên ngoài. Minh kéo tôi vào lòng, cởi áo tôi chậm rãi, từng nút áo bung ra lộ ra làn da trắng mịn. Anh ngắm nghía, mắt tối sầm dục vọng. “Em đẹp quá,” anh nói, môi anh lướt xuống cổ tôi, cắn nhẹ làm tôi rên rỉ. Mùi da anh, mặn mòi pha lẫn xà phòng, xộc vào mũi tôi. Tay tôi lần mò cởi áo anh, cơ ngực săn chắc, núm vú cứng ngắc dưới ngón tay tôi.

Mình đang làm gì vậy? Nhưng sao lại tuyệt vời thế này? Cơ thể anh như lửa, đốt cháy mọi do dự trong em.

Anh đẩy tôi nằm xuống giường, tấm ga mát lạnh chạm da nóng bỏng. Môi anh di chuyển xuống, hôn ngấu nghiến bầu ngực tôi, lưỡi xoáy quanh núm vú khiến chúng cứng ngắc đau nhức. Tôi cong người, tay bấu chặt vai anh, móng tay cào nhẹ để lại vệt đỏ. Tiếng rên của tôi hòa quyện với tiếng thở hổn hển của anh. Anh tiếp tục xuống bụng, rồi đến nơi ẩm ướt nhất. Ngón tay anh vuốt ve nhẹ nhàng qua lớp quần lót mỏng, cảm nhận độ ẩm lan tỏa. “Em ướt rồi,” anh cười khùng khục, giọng khàn đục. Tôi xấu hổ nhưng khao khát hơn, đẩy hông lên mời gọi.

Anh cởi hết quần áo chúng tôi, cơ thể trần trụi quấn lấy nhau. Da anh nóng rực, lông ngực cọ vào ngực tôi tạo ma sát ngọt ngào. Tay anh xoa bóp đùi tôi, rồi một ngón tay trượt vào, chậm rãi ra vào khiến tôi run rẩy. Âm thanh ướt át vang lên nhục nhã nhưng kích thích. Tôi nắm lấy dương vật anh, cứng ngắc nóng hổi trong tay, mạch máu đập thình thịch. “Anh… vào đi,” tôi thì thầm, mắt nhòa lệ dục vọng.

Anh đâm vào chậm rãi, từng phân một, lấp đầy tôi hoàn toàn. Cảm giác căng tràn, đau ngọt làm tôi hét lên. Chúng tôi nhịp nhàng, hông anh dập mạnh dần, tiếng da thịt va chạm lộp độp. Mồ hôi chúng tôi hòa quyện, mùi tanh nồng của tình dục lan tỏa khắp phòng. Tôi quấn chân quanh hông anh, móng tay cào lưng anh mạnh hơn. “Nhanh nữa anh!” Tôi van xin. Anh tăng tốc, mỗi cú thúc sâu đến tận cùng, chạm điểm nhạy cảm khiến tôi co giật. Cao trào đến, cơ thể tôi siết chặt anh, sóng khoái lạc dâng trào như thủy triều. Anh rên lớn, bắn vào trong tôi ấm nóng, rồi gục xuống ôm chặt.

Chúng tôi nằm đó, thở dốc, da dính chặt vào nhau. Tiếng sông vẫn vỗ đều, gió mang theo mùi hoa đêm lùa qua cửa sổ. Anh hôn trán tôi: “Cảm ơn em, vì đãacheter les billets d avion a pnom penh.” Tôi cười, vuốt ve ngực anh. “Cảm ơn anh, vì đã chờ em.”

Sáng hôm sau, chúng tôi dậy muộn, cơ thể mỏi nhừ nhưng thỏa mãn. Minh dẫn tôi đi dạo chợ, mua trái cây tươi rói, vị chua ngọt tan trên lưỡi. Chúng tôi dành hai ngày tiếp theo khám phá nhau, từ quán cà phê ven sông đến bãi biển gần đó. Mỗi lần làm tình lại mãnh liệt hơn, từ chậm rãi vuốt ve đến cuồng nhiệt dập phá. Anh biết cách chạm vào những điểm tôi chưa từng biết, ngón tay xoáy sâu, lưỡi liếm láp khiến tôi tan chảy.

Chuyến đi này không chỉ là trốn chạy, mà là tìm thấy niềm vui thực sự. Minh, anh là món quà bất ngờ từ quyết định mua vé ấy.

Ngày về, trên máy bay, tôi nhìn ra cửa sổ mây trắng, cơ thể vẫn còn lưu luyến hơi ấm anh. Phnom Penh không chỉ là điểm đến, mà là khởi đầu cho những chuyến đi sau. Tôi nhắn anh: “Lần sau em lạiacheter les billets d avion a pnom penh.” Anh reply ngay: “Anh chờ.”

Giờ đây, ở Sài Gòn, ký ức ấy vẫn cháy bỏng. Mỗi đêm, tôi nhớ mùi da anh, tiếng rên chung nhịp, và khoái lạc ngập tràn. Cuộc sống không còn nhàm chán. Tôi đã tìm thấy dục vọng, và nó đẹp đẽ biết bao.

Câu chuyện liên quan